Vẫn biết ngày mai em lấy chồng...
Vẫn biết ngày mai em lấy chồng...
Thứ ba, 16/06/2009 - 10:31:15 AM

 ""

 

Vẫn biết ngày mai em lấy chồng

Áo dài tha thướt bước sang sông

Cuốn theo vài chiếc lá vàng úa

Để gió hoang vu thổi buốt lòng

 

Vẫn biết chim non chiều thu quạnh

Vườn hồng bão tố đã mang đi

Cầu vồng sang sông không còn nữa

Mênh mông trời đất một gã si

 

Vẫn biết Sông Lô không chảy ngược

Làng bản từ nay vắng bóng em

Ai sẽ yêu em như ngày trước

Ai gọi tên em buổi chiều ơi.

 

Vẫn biết... lấy chồng rồi sao nữa?

Pháo hồng rượi ngọt, với đêm đông

Để người xa lạ chung chăn đắp

Nát lòng trai trẻ đứng bên sông

 

Biết ai còn nhớ được bao lâu

Còn thương đỏ mắt với nỗi sầu

Còn đi hay đứng cùng ai đó

Còn yêu mải miết tới mai sau...

 

Lời bình 1:

Đọc bài thơ “Vẫn biết ngày mai em lấy chồng” của Duy Hảo tôi bỗng bật cười một mình vì nhớ đến mấy câu thơ vui thường nghe từ những anh thanh niên:

Nếu biết ngày mai em lấy chồng

Anh về lấy vợ thế là xong

Hai câu thơ chỉ như lời bông đùa, an ủi cho những ai bị thất tình. Còn Duy Hảo của chúng ta lại chẳng thể đem chuyện ngày mai người yêu mình đi lấy chồng ra để làm chuyện bông đùa mà đầy xót xa:

Vẫn biết ngày mai em lấy chồng

áo dài tha thướt bước sang sông

Cuốn theo vài chiếc lá vàng úa

Để gió hoang vu thổi buốt lòng

Vẫn là những cơn gió hoang vu của dòng sông Lô thổi đến buốt lòng vào buổi chiều người con gái ấy sang sông. Bên bờ này trời đông rét đến tê tái, còn bên kia pháo hồng, rượu ngọt “Nát lòng trai trẻ đứng bên sông...

                              TRẦN ĐẶNG THANH HIỀN

 

Lời bình 2:

Trước đây, người con gái trong “Hai sắc hoa tigôn” của T.T.Kh đã từng rất phân vân, thêm một chút thảng thốt khi nghĩ về tình duyên cũ, nghĩ về thân phận hiện tại của mình:

Nếu biết rằng tôi đã có chồng

Trời ơi, người ấy có buồn không?.

Người yêu đi lấy chồng, liệu “người ấy” có buồn không? Câu trả lời nằm ngay trong bài thơ “Vẫn biết ngày mai em có chồng” của Lê Duy Hảo ngày hôm nay. Xin thưa là có buồn! Nỗi buồn ấy không chỉ thấm vào lòng người mà còn bủa vây lên cảnh vật.

Chỉ trong một bài thơ 5 khổ nhưng tác giả đã sử dụng liên tiếp những tính từ gợi cảm giác buồn, đúng với tâm trạng “người yêu đi lấy chồng”: vàng úa, hoang vu, buốt lòng, quạnh, vắng, nát lòng.

Nhưng cái đắc địa ở bài thơ này có lẽ ở việc sử dụng điệp từ “vẫn biết” của tác giả. Nó được nhắc đi nhắc lại tới bốn lần. Đành rằng mình sẽ buồn, sẽ thảng thốt giật mình khi sự việc đến với mình một cách bất ngờ, đột ngột. ở đây, sự việc đã được biết trước, tinh thần đã được chuẩn bị trước. Thế nhưng, việc “ngày mai em có chồng” vẫn làm nhân vật trữ tình buồn dai dẳng. Biết rồi mà vẫn buồn thì quả thực, nỗi buồn ấy không có gì có thể xoa dịu được.

                                        HỒ QUỲNH YÊN

 

Lời bình 3:

Còn gì buồn hơn nỗi buồn dang dở, nhất là khi người mình thương mình nhớ lên xe hoa theo chồng. Vẫn biết người yêu lên xe hoa là buồn, là vấn vương nhưng người đọc thấy trong thơ Lê Duy Hảo chút gì đó cay đắng xót xa. Em lên hoa theo chồng bỏ lại mình anh bơ vơ ngẩn ngơ trông theo dáng ai bước đi theo người.

Em “Aó dài tha thướt bước sang sang sông” theo chồng bỏ lại anh, bỏ lại niềm yêu thương của người con trai si tình, mê mẩn “Mênh mông trời đất một gã si.” Em đi, em mang theo cả cái hồn của tình yêu đó. Nhìn đâu anh cũng chỉ thấy một nỗi buồn thiếu vắng mênh mang.

Em theo chồng, pháo hồng, rượu ngọt em bên người, để lại mình anh bơ vơ tê tái “Nát lòng trai trẻ đứng bên sông.” Không biết em có thấu chăng tình anh dành cho em? Không biết em có biết có một kẻ đứng nhìn em bên người, bên hạnh phúc mới.

Tình yêu là thế nhưng tình yêu không có lỗi khi hai người không đến được với nhau. Dẫu vậy:

 Biết ai còn nhớ được bao lâu

 Còn thương đỏ mắt với nỗi sầu

 Còn đi hay đứng cùng ai dó

 Còn yêu mải miết đến mai sau

 Liệu tình yêu ấy còn đậm sâu, còn được nhớ đến trong bao lâu, hay những lo toan thường ngày của cuộc sống đã cuốn ta vào vòng xoáy của nó?

Ở bài thơ này người đọc thấy cái hồn thơ buồn, nỗi buồn thiên thu. Ý thơ không mới, nhưng vẫn gợi cho người đọc tiếc nuối vì một tình yêu dang dở.

                                     SÔNG THU

 

Lời bình 4:

Người yêu đi lấy chồng như con sáo sang sông, nỗi buồn đau buốt trái tim. Nó không chỉ dừng lại ở sự chia li mà còn là sự ngăn cách trong trái tim. “Em đi lấy chồng hết ước mơ” Nguyễn Bính đã từng viết vậy.

Còn Lê Duy Hảo vẫn nhớ, vẫn yêu vẫn đắm say. Liệu có phải nhà thơ si tình quá không? Người đã sang sông, về làm dâu với người rồi, xa người yêu xưa rồi vậy mà vẫn có người yêu thương, đêm ngày lo lắng, ngóng trông cho người sang ngang. Phải yêu người yêu mình tha thiết và chân thành lắm thì tác giả mới có thể viết được hay và đằm sâu đến vậy. Có lẽ do duyên số, hai người không có duyên vợ chồng nên ông trời bắt phải chia xa.

Chỉ là duyên số và mệnh trời thôi Lê Duy Hảo ơi! Chứ lòng người ai muốn phụ một người như nhà thơ.

                             HUỆ THÁI NGUYÊN

 

Gửi email bài viết In bài viết

[Trở về ]

TIN ĐÃ ĐƯA:
  • Quê hương
  • Thưa cùng bạn đọc
  • Nhớ lời Cha
  • Cứ đi sẽ tạo thành đường
  • Thức mãi với Hà Giang
  • Mạn họa trong thơ Lê Duy Hảo
  • Ngòi bút trên miền đá
  • Một số bài viết giới thiệu tác phẩm của Lê Duy Hảo
  • Hà Giang mến yêu ơi!
  • Chùm Thơ gửi từ Hà Giang

  •  
     
         
     

    Những bông hoa bất tử

    Nhạc Cung Đình Trung Hoa

    Kỹ nghệ xoay mình

     
    Photo gallery
     
     
    Thương hiệu
     
     
     

     
    Tìm bản tin
     

    Tòa nhà 274 Phường Trần Phú - thị xã Hà Giang - Tỉnh Hà Giang - Việt Nam

    GPĐKKD số 041810
    Website đang xây dựng và thử nghiệm

    Tel: 02193866359| Pax: 02193866359 | Website: www.songlo.com  | E-mail: infosonglo@gmail.com


    Số người online: | Số người truy cập: