Vượt qua vận hạn
Vượt qua vận hạn
Thứ tư, 16/02/2011 - 11:42:00 AM

                                       

 

                                               1.   “TUỲ DUYÊN BẤT BIẾN”

                                    CỰC CHẲNG ĐÃ MỚI ĐI KIỆN 

 

Kết thúc chiến tranh cũng là kết thúc hơn mười năm trong quân ngũ của tôi, cũng là kết thúc cái thời mà người lính thường nói “súng là vợ, đạn là con, ba lô là cả giang sơn trên đời”, tôi từ biên giới phía Bắc trở về...

Gặp thời “cơ chế mở cửa”, tôi như “chăn bông ngấm nước”, nên được kinh doanh, được làm việc đến quên ăn quên ngủ để làm giàu cho bản thân và xã hội.

Liên tục hơn mười năm sau đó, tôi thường làm việc suốt từ mười hai đến mười lăm tiếng mỗi ngày. Say việc đến nỗi cả ngày không ăn cũng không thấy đói, không ngủ cũng không buồn ngủ, chỉ ước gì thời gian mỗi ngày kéo dài thêm vài ba giờ nữa. Tôi bị công việc cuốn hút như bị “ma làm”. Vợ tôi là người ít nói, nhưng cũng phải kêu lên rằng: “Anh làm để chết à?”. Thực ra, tôi chỉ muốn làm được một việc gì đó thật có ích cho mình và cho mọi người, nhưng chưa nghĩ ra. Thế là cứ lao vào hết việc này đến việc khác một cách triền miên, mê mải.

Thời đó, các lãnh đạo tỉnh Hà Giang một lòng vì dân. Họ đặt sự phát triển của Hà Giang lên trên hết. Cái “Xứ Cổng Trời” này cũng nhiều hấp dẫn, có những tiếng khèn vọng mãi trong đêm. Nhiều người tự hào vì mình quê ở Hà Giang. Trong đó có chúng tôi.

Hòa mình với thời cuộc, Công ty Trách nhiệm hữu hạn Sông Lô (xin được gọi tắt là Công ty Sông Lô) do tôi và một số đồng đội khác khởi nghiệp đã tích cực tham gia xây dựng nhiều công trình tại tỉnh Hà Giang. Trong đó, rất may là chúng tôi đã kịp chi hàng chục tỷ đồng để xây dựng Công viên nước Hà Phương, một mặt làm chỗ vui chơi an toàn tiện lợi, với hi vọng cứu trẻ em thoát khỏi cảnh chết đuối tập thể như đã từng xảy ra nhiều lần ở Hà Giang những năm trước đó, khi các em chỉ biết bơi lội trên sông trên suối; mặt khác, cũng là góp phần làm đẹp theo hướng hiện đại hóa cho cảnh quan vốn nghèo nàn và lạc hậu của thị xã Hà Giang, để thị xã này chuyển mình, được công nhận là thành phố trực thuộc tỉnh trong dịp 1.000 năm Thăng Long – Hà Nội.

Chúng tôi đã tự nguyện tổ chức tham gia các chương trình từ thiện với tâm nguyện      thi ân bất cầu báo. Trong sâu thẳm lòng mình, chúng tôi còn muốn làm những điều thiêng liêng hơn nữa là xây Tượng đài Chiến sỹ để tưởng niệm và siêu độ cho những đồng đội đã hy sinh để bảo vệ biên cương của Tổ quốc. Thực tế, chúng tôi đã hoàn thành một số dự án nơi đây, góp phần thay đổi cảnh quan và chuyển dịch cơ cấu kinh tế xã hội.

Tiếc rằng, một số ít lãnh đạo tỉnh Hà Giang của nhiệm kỳ sau đã không có được cái tâm và cái tầm như thế hệ trước. Và điều nguy hại hơn là số ít đó lại có quyền lãnh đạo, nắm giữ  cương vị chủ chốt của tỉnh.

Nhiều đơn vị, doanh nghiệp, trong đó có Công ty Sông Lô, sau này đã bị họ đẩy vào tình trạng khốn khó nhất. Và đó là một câu chuyện dài, dường như đến hôm nay vẫn chưa có hồi kết.

 

***

Vào thời điểm những năm 1996 - 2004, Công ty Sông Lô là một trong những “Cánh chim đầu đàn” của các Doanh nghiệp Trẻ trên địa bàn các tỉnh miền núi phía Bắc. Chả thế mà Hội đồng Thi đua khen thưởng của tỉnh Hà Giang đã nhất trí cao trong việc đề nghị Đảng và Nhà nước phong tặng Danh hiệu “Đơn vị anh hùng lao động thời kỳ đổi mới” cho Công ty Sông Lô.

Nhưng đó là thời điểm trước khi ông Nguyễn Trường Tô lên làm Chủ tịch Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang. Không ai biết rằng ông cán bộ này đã bị thoái hóa biến chất từ bao giờ. Chỉ thấy rằng sau khi lên nắm quyền, ông đã ký hàng loạt quyết định sai trái, không “chí công vô tư”. Đó là những văn bản như báo chí từng viết: “Dối trên, lừa dưới, bác người tiền nhiệm”. Mục đích là để ông ta và một số ít quan chức được hưởng lợi bất chính, thông qua những “sân sau”.

Sau rất nhiều lần khiếu nại, kiến nghị và thương lượng trực tiếp với “đối tác” mà không thành. Vạn bất đắc dĩ, Công ty Sông Lô mới quyết định đưa vụ việc trên ra Toà án, để nhờ pháp luật phân xử.

Báo chí ngày ấy đã coi đó là một vụ kiện “Châu chấu đá… xe”, hoặc “Châu chấu đá… voi”. Nhưng thật bất ngờ vì… “xe đổ”. Xin chép một đoạn theo Báo điện tử “Dân trí” như sau:

Vụ kiện giữa Công ty Trách nhiệm hữu hạn Sông Lô và Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang diễn ra từ ngày 14/9/2007. Theo bản án đã tuyên của Tòa án Nhân dân tỉnh, năm 2002, Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang ra Quyết định            số 2309/QĐ-UB phê duyệt dự án khả thi khai thác và tuyển luyện quặng sắt của Công ty Sông Lô.

Đồng thời Uỷ ban nhân dân tỉnh cũng quyết định đầu tư xây dựng đường vào mỏ Tùng Bá và giao cho Công ty này ứng vốn để đầu tư xây dựng đường.

Sau khi phê duyệt dự án, Uỷ ban nhân dân tỉnh còn cho phép Công ty Sông Lô liên doanh với đối tác Trung Quốc tại Công văn số 03 để xây dựng nhà máy tuyển luyện quặng tại Tùng Bá. Nhà máy tuyển luyện quặng với số vốn hàng chục tỷ đồng đã được xây dựng và chuẩn bị vận hành.

Mọi việc suôn sẻ cho đến cuối tháng 4/2006, chính quyền địa phương ban hành Quyết định số 1058/QĐ-UB huỷ bỏ Quyết định số 2309/QĐ-UBND nêu trên, “tước” mỏ khỏi tay Sông Lô.

Vạn bất đắc dĩ, Công ty đã phải đệ đơn ra toà cho rằng đây là văn bản trái pháp luật, gây thiệt hại cho doanh nghiệp. Sau nhiều lần hoà giải, Ủy ban nhân dân tỉnh đồng ý huỷ bỏ Quyết định số 1058, Sông Lô cũng rút đơn khởi kiện.

Tuy nhiên, ngay sau khi Công ty Sông Lô rút đơn, Uỷ ban nhân dân tỉnh lại ra Quyết định    số 585/QĐ-UB, lặp lại thao tác cũ vẫn huỷ Quyết định phê duyệt dự án khả thi khai thác và tuyển luyện quặng đã giao cho doanh nghiệp.

Công ty Sông Lô lần thứ 2 đệ đơn ra toà án tỉnh, đề nghị huỷ Quyết định số 585 để bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.

Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Giang đã xác định, căn cứ pháp lý để Uỷ ban nhân dân ban hành quyết định “xử khó” doanh nghiệp là không đầy đủ, không chính xác. Nội dung Quyết định       số 585 này cũng không phù hợp với quy định của pháp luật. Đại diện Viện Kiểm sát Nhân dân cũng có quan điểm, quyết định của Uỷ ban tỉnh đã vượt quá thẩm quyền.

Phiên toà “châu chấu đá… voi” kết lại bằng việc toà tuyên huỷ toàn bộ Quyết định số 585, khôi phục các quyền lợi liên quan cho Sông Lô. Uỷ ban nhân dân tỉnh đã kháng cáo nhưng ngay sau đó đã hai lần liên tiếp xin rút đơn kháng cáo. Tòa án Nhân dân tối cao đã đình chỉ xét xử phúc thẩm. Bản án sơ thẩm của Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Giang có hiệu lực pháp luật.

Tuy nhiên, kể từ ngày bản án có hiệu lực đến nay, không có bất cứ một động thái nào cho thấy Uỷ ban nhân dân tỉnh Hà Giang sẽ thi hành phán quyết của toà án. Doanh nghiệp “bó tay” nhìn số vốn hàng trăm tỷ đồng đầu tư vào các dự án nằm chết bên khu mỏ chờ khai thác, nợ ngân hàng chồng chất tăng thêm từng ngày…

Có ý kiến cho rằng: Công ty Sông Lô khởi nghiệp, hoạt động thành công, đi lên là từ tỉnh Hà Giang, nhưng rồi lại đi “kiện” tỉnh. Như vậy có phải là doanh nghiệp này đã “vô ơn bội nghĩa” không?

Thực ra, nếu chúng tôi “kiện” tỉnh thì sẽ chẳng có cơ quan chức năng nào nhận đơn, vì tỉnh Hà Giang chẳng có tội gì. Tỉnh Hà Giang chỉ là một danh từ, mà trong đó là núi, là sông, là đất, là miền đá núi từ ngàn đời, do bao con người cùng chung tay xây dựng. Trong vụ việc này, chúng tôi chỉ kiện một Quyết định hành chính do ông Nguyễn Trường Tô ký ban hành trái luật, gây hậu quả nghiêm trọng cho doanh nghiệp và người lao động Công ty Sông Lô.

Thật mừng là công lý đã đứng về phía những người lao động Sông Lô. Vị Thẩm phán công minh, dũng cảm của Tòa Hành chính Tòa án Nhân dân tỉnh Hà Giang, ông Mai Văn Hùng, đã nhân danh Nước Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam tuyên án: Hủy toàn bộ Quyết định    số 585/QĐ-UBND ngày 05 tháng 03 năm 2007 của Chủ tịch Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Giang.

Nhưng đến bao giờ thì sự phán quyết đúng sai kể trên của Tòa án mới được người ta thi hành? Đến bao giờ người ta mới thật sự “sống và làm việc theo pháp luật”? Chẳng nhẽ Chủ tịch Uỷ ban nhân dân một tỉnh như Hà Giang lại có thể đứng ngoài pháp luật hay sao? Lương tâm và đạo đức của cán bộ bây giờ lại đến thế sao? Không còn biết giữ thể diện nhân cách thì làm lãnh đạo rất khó và chắc chắn để lại nhiều hậu quả xấu, đến khi bị kỉ luật thì họ đã làm nguy hại rất nhiều cho đất nước.

Thực ra chúng tôi không cố ý áp đặt chủ ý cá nhân mà nói như vậy. Chúng tôi cũng không có ý so sánh người có ý thức tâm linh và những người bình thường ai tử tế hơn ai? Nhưng một con người mà không nói thực ý nghĩ của mình là nói dối. Nó cũng giống như một nhà văn không có niềm tin với chính mình thì không vượt lên tầm văn hóa. Muốn gì thì nói, cuối cùng con người vẫn trở về với thế giới nội tâm.

Vì vậy, Viện kiểm sát Nhân dân tối cao đã có Quyết định kháng nghị số 22/QĐ-KNGĐT-V12 ngày 20 tháng 9 năm 2010, với trích yếu: V/V đề nghị Hội đồng Thẩm phán Tòa án Nhân dân tối cao xét xử theo trình tự Giám đốc thẩm, theo đúng qui định pháp luật.

Xưa có một đệ tử hỏi Khổng Tử rằng: Ông sẽ làm gì nếu được tham dự vào việc chính trị? Khổng Tử nói: “Phải chính danh trước” đó mới là đúng. Vì “chính danh” là chính tư duy của nhiều thế hệ, ít nhất cho đến ngày nay.

Chúng tôi tin tưởng rằng thời nào đất nước cũng có những người hiền tài. Bởi nói như người xưa thì “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”. Hiền tài càng nhiều, được quốc gia trọng dụng, ắt vượng khí sẽ dâng tỏa và đất nước sẽ đi lên.

Khi đúng sai còn lẫn lộn, thì không thể có sức mạnh toàn năng. Các bậc hiền tài ngày xưa, các nước phát triển ngày nay đều coi trọng và tìm tòi nhân tài. Chuyện Lưu Bị ba lần “Tam cố thảo lư” mời Gia Cát Lượng là một điển hình việc trọng dụng nhân tài.

 

(Còn tiếp)

 

Gửi email bài viết In bài viết

[Trở về ]

TIN ĐÃ ĐƯA:
  • Vượt qua vận hạn

  •  
     
         
     

    Những bông hoa bất tử

    Nhạc Cung Đình Trung Hoa

    Kỹ nghệ xoay mình

     
    Photo gallery
     
     
    Thương hiệu
     
     
     

     
    Tìm bản tin
     

    Tòa nhà 274 Phường Trần Phú - thị xã Hà Giang - Tỉnh Hà Giang - Việt Nam

    GPĐKKD số 041810
    Website đang xây dựng và thử nghiệm

    Tel: 02193866359| Pax: 02193866359 | Website: www.songlo.com  | E-mail: infosonglo@gmail.com


    Số người online: | Số người truy cập: