Vượt qua vận hạn
Vượt qua vận hạn
Thứ bẩy, 26/02/2011 - 3:29:25 PM

 

 

                     3- “KHÔNG ĐAU KHỔ,

                                   KHÓ THẤY NIẾT BÀN”?

 

Rất may là, trước khi xảy ra cơ sự trên, chúng tôi cũng đã kịp và làm được một số việc nhỏ tạm gọi là “hỷ xả”. Đó là vào những năm cuối thế kỷ XX và đầu thế kỷ XXI, chúng tôi đã tự nguyện hiến tặng một số xe cứu thương và giường nằm cho bệnh viện tỉnh Hà Giang, tặng nhiều xe lăn cho người già và trẻ em tàn tật ở Hà Giang và Nghệ An. Đó đều là những sản phẩm mới sản xuất được nhập khẩu từ Đức và Nhật về.

Nhiều người hỏi tại sao không xây chùa? Chúng tôi nghĩ như người xưa đã nói: “Dù xây chín bậc phù đồ, không bằng làm phúc cứu cho một người”, vậy nên chùa chưa xây vội mà nên thể hiện bằng nhiều việc làm thiết thực trước mắt.

Gian nan vậy, nhưng chúng tôi vẫn tự an ủi mình rằng, trong cái rủi sẽ có cái may. Nếu không gặp chông gai vấp ngã sẽ không hồi tâm và khó chuyển hướng. Như Phật từng có ý: “Không đau khổ khó thấy Niết Bàn…

Dù không dám nghĩ đã ngộ Đạo, nhưng qua những năm tháng miệt mài suy ngẫm và học hỏi, chúng tôi tự thấy đã vỡ ra được nhiều điều. Đó là cả một hành trình dài từ ước mơ đến hiện thực.

Thời gian gần đây tôi cũng đã may mắn được đọc, nghe nhìn qua các thông tin đại chúng về thầy Thích Chân Quang thuyết pháp. Thậm chí còn có vài lần vinh dự được cùng ăn chay, nghe thuyết giảng của thầy. Qua tìm hiểu những thông tin từ nhiều nguồn, nhiều chiều, tuy đồng niên cùng tuổi với thầy, nhưng tôi rất khâm phục thầy, đã vì cuộc đời này mà xuất gia nguyện cầu cho chúng sinh. Đó cũng là điều khuyến khích tôi cố gắng rất nhiều trong tìm hiểu và nghiên cứu Phật pháp. Đồng thời, thầy cũng gợi mở nhiều ý tưởng để chúng tôi thực hiện cuốn sách này.

Theo chúng tôi: Trong cuộc sống hàng ngày chúng ta không chỉ có chính kiến, mà điều tối cần thiết là phải sống thật. Chỉ có sống thật đời sống Phật mới thể hiện đầy đủ các đức tính Giới, Định, Tuệ trong cuộc sống. Ngoài ra, còn phải nỗ lực thể hiện qua hoạt động xã hội để cùng nhau chuyển vận bánh xe chính pháp. Khi chính pháp tồn tại thì thế giới mới chung sống hòa bình, mới chấm dứt chiến tranh, mới không còn khủng bố. Lấy việc phụng sự làm sự nghiệp, chúng ta sẽ xây dựng được một thế giới an bình và đây cũng là sự thể hiện tốt nhất đối với quốc gia dân tộc, với quê hương, với các bậc sinh thành dưỡng dục.

 

***

Loài người đã bao năm tốn kém thời gian và tiền bạc đi tìm hành tinh khác, đã đổ bộ xuống mặt trăng. Các nhà khoa học đã ra ngoài vũ trụ, đang chuẩn bị xây nhà máy điện trên không. Đây là nguồn năng lượng dồi dào nhất khi con người biết nương vào “tha lực”. Nó khác với sử dụng điện hạt nhân, nhiệt điện hay thuỷ điện. Ví như thủy điện phải cần có hồ chứa nước, những hồ này đã và đang gây áp lực cục bộ lên vỏ trái đất (như thủy điện Hòa Bình chừng 9 tỷ khối nước, thủy điện Sơn La 9.26 tỷ khối nước v.v..). Hậu quả mai sau chưa biết thế nào, có người coi chúng như “hai quả bom nổ chậm” rất khó lường.

Ngành y học hiện đại đã lập được bản đồ gen. Theo dự đoán chừng hơn mười năm nữa sẽ chữa được bệnh ung thư. Người ta cũng đã nối dây thần kinh để chân tay giả cũng có thể cử động được cho một số nạn nhân, dùng ánh sáng để chữa bệnh viêm xoang hiện nay rất hiệu quả… Có thể nói, khả năng của con người đang có những bước tiến ghê gớm.

Ai cũng nói, trong cơ chế thị trường, người có nhiều tiền là sung sướng nhất. Tuy nhiên, khi đã có nhiều tiền, người ta có thể mua được cả bệnh viện nhưng chưa chắc đã mua được sức khỏe cho chính bản thân mình; có thể mua được nhiều biệt thự nhưng không hẳn đã mua được một ngôi nhà hạnh phúc; có thể mua được nhiều thân xác mà không thể mua nổi một trái tim; và, có thể mua đủ loại sách vở, nhưng lại không dễ khi muốn mua được tri thức để trang bị cho mình. Rất đơn giản, bởi đường về bến giác và tuệ giác thì không thể mua được bằng tiền.

Tiền là xương máu của người khác. Các cụ xưa có nói rằng “đồng tiền liền khúc ruột”. Bòn rút ruột gan, xương máu của người khác để làm gì. Giàu có bất chính ví như kẻ bơi qua sông đeo đầy đá nặng, khó vượt thoát khi sống, siêu thoát khi chết, thậm chí nặng còn tự chìm vào địa ngục không biết bao giờ mới thoát ra được.

Hiểu luật nhân quả sẽ tránh được mê tín, tránh được thói tham lam tàn bạo. Cần biết kết hợp tri thức con người với quy luật thiên nhiên để nhân duyên thành nhân quả.

Thần hay Thánh đều là các bậc đại trí, đại dũng, nên rất công bằng, tồn tại trong tín ngưỡng của nhân loại như một sự định hướng cho con người noi theo. Không cho ai cái gì, nhưng lại mở ra qui luật và hướng cho con người noi theo. Bởi vì ý thức con người có tác động đến thiên nhiên, bởi thiên nhiên đều cấu tạo bởi những hạt proton như gió, mây, mưa v.v… Nhưng điều quan trọng là ta có tác động đến hay không? Tác động như thế nào? Hiền quá hóa đần, thấy người nghèo khó, hoạn nạn không giúp đỡ đó không phải là người hiền, thấy sai không đấu tranh người đó không phải người có trách nhiệm, thấy đúng không ủng hộ đó là sự vô minh. Kiếp này, nếu tích tụ nhiều gian dối, kiếp sau người ta có thể sẽ không nhìn không nói được. Bằng chứng là khoa học hiện nay rất hiện đại, nhưng cũng không thể chữa được bệnh câm và bệnh mù do bẩm sinh.

Yêu trẻ, trẻ đến nhà. Kính già, già để tuổi. Con người cần phải biết và làm những việc bổn phận là thuận quy luật. Phục thiện và tránh xa việc làm ác, tạo phúc đức cho mình. Nếu tích tụ đủ sức mạnh sẽ không rơi vào luân hồi sinh tử.

Hà tiện và phung phí đều dẫn đến kiệt quệ về tiền bạc, không khác gì ném tiền vào bếp lửa là không đúng chỗ. Bởi tại đó nó sẽ không nảy mầm, nó sẽ thành tro bụi khi người ta tiêu pha vô độ và không đúng cách.

Tâm đẹp, thường mặt sẽ đẹp; tâm kém, mặt cũng kém. Nhưng chỉ chăm sóc cho sắc đẹp bên ngoài, cũng sẽ mất đi nhiều năng lượng bên trong. Đến lúc nào đó, cả hai sẽ sa sút. Nên cần chú ý chăm sóc đồng đều cả nội tâm bên trong và hình thức bên ngoài.

Thiên đường là lòng nhân ái với thái độ và trách nhiệm cao vì môi trường sống chung không có kẻ thù.

Chức quyền được áp đặt có thể làm cho người khác buộc phải chấp nhận, nhưng họ vẫn không tâm phục khẩu phục. Nếu lợi dụng sự áp đặt đó vì mục đích riêng tư xấu xa, đương nhiên sẽ tự chuốc lấy thảm hại về sau. Ngược lại, những người làm việc tốt, dám xả thân vì quê hương đất nước thì sẽ được cộng đồng và xã hội ủng hộ. Lịch sử đấu tranh Cách mạng của nước ta gần 50 năm trước đã xuất hiện tấm gương hi sinh sáng chói của Hoà thượng Thích Quảng Đức…

Nhiều phật tử và những người dân yêu nước còn nhớ sự kiện trên. Gần đây, Tuần san Thanh Niên cho biết: Mùa Phật đản năm 1963, Tổng thống Ngô Đình Diệm của Chính quyền Sài Gòn cũ ra lệnh cấm treo cờ Phật giáo. Để phản đối, đồng bào Huế xuống đường biến lễ rước Phật ngày 14 tháng 4 năm Quý Mão thành cuộc biểu tình. Đến đêm ấy, cả vạn người kéo về Đài Phát thanh Huế yêu cầu phát chương trình chào mừng Phật đản như mọi năm. Nhưng Phó tỉnh trưởng nội an tỉnh Thừa Thiên đã đưa xe thiết giáp và cảnh sát đến giải tán, nổ súng, ném lựu đạn vào đám đông, khiến 8 phật tử bị chết, 4 người bị thương.

Sự kiện tang tóc đó châm ngòi cuộc đấu tranh chống chế độ Diệm bùng nổ tại Huế, rồi lan rộng khắp các đô thị. Tại Sài Gòn, Hòa thượng Thích Quảng Đức tuyệt thực và gửi Tâm thư đến Ủy ban Liên phái bảo vệ Phật giáo xin tự thiêu để “cúng dường tam bảo, giác ngộ chính quyền”.

Đêm ngày 10 tháng 6, Ủy ban Liên phái chấp nhận nguyện vọng trên và Hòa thượng Thích Quảng Đức lễ tạ Phật, viết thư thức tỉnh Tổng thống Diệm trước giờ ra đi.

Sáng hôm sau, ngày 11 tháng 6, Ngài bước lên chiếc xe dẫn đầu gần 1.000 tăng ni, phật tử trong cuộc diễu hành rước di ảnh các Thánh tử đạo về chùa Xá Lợi. Đến ngã tư đường Lê Văn Duyệt – Phan Đình Phùng (nay là đường Cách Mạng Tháng Tám – Nguyễn Đình Chiểu), xe dừng lại để Ngài bước xuống, ung dung tự tại tiến đến bên lề đường, ngồi kiết già giữa hàng nghìn tăng ni, phật tử đang nhanh chóng quây quần lần cuối hướng về Ngài.

Xăng đã tẩm ướt áo và Ngài cầm bật lửa lên tự bật. Chớp mắt, lửa bùng lên phủ kín thân, Ngài vẫn ngồi yên như một bông sen nở bừng trong lửa. Quá xúc động, nhiều tăng ni bật khóc, phật tử nước mắt chảy ròng. Hơn 10 phút sau, Ngài cúi nhẹ đầu như để vĩnh biệt mọi người, rồi nhẹ nhàng ngả ra sau, tay vẫn kiết ấn tam muội. Liền đó, đoàn phật tử võ sinh do hai võ sư Tâm Giác và Phạm Lợi điều động lập tức ùa tới bảo vệ nhục thân Ngài, đề phòng cảnh sát đem xe bọc thép đang đậu ở phía Ngã sáu Sài Gòn chạy đến cướp xác.

Một đoàn phật tử khác do Ủy ban Liên phái bố trí sẵn từ bên kia đường mang một lá cờ Phật giáo dài hơn 5 mét đến trải lên vỉa hè để cung thỉnh nhục thân Ngài về chùa Xá Lợi. Tiếng niệm Phật, tiếng khóc, tiếng kêu thương vang lên suốt quãng đường. Cảnh sát Diệm - Nhu tung ra dày đặc, vây các đường dẫn đến chùa, nhưng đồng bào khắp nơi vẫn nườm nượp đổ về kính lễ Ngài.

Chứng kiến giây phút bất tử của Ngài, có mặt phóng viên các hãng thông tấn nước ngoài như Macolm Browne của AP, Simon Michaud của AFP, Neil Sheehan của UPI (và cả tướng Mỹ Harkins nữa). Họ kinh ngạc và xúc động đưa tin để khắp thế giới biết ngay hôm ấy. Riêng Macolm Browne chụp bức ảnh độc nhất vô nhị (đoạt giải Pulitzer) cho thấy Ngài đang ngồi an nhiên trong lửa đỏ và được Trung Quốc in hàng triệu bản gửi khắp các quốc gia Á Phi: “Tôi cũng được biết lúc Henry Cabot Lodge đến gặp Tổng thống Kennedy về việc được bổ nhiệm đại sứ tại Việt Nam, Kennedy đã có một bức hình tự thiêu của hòa thượng Thích Quảng Đức trên bàn giấy” (M.Browne).

Ký giả của tờ New York Times là David Halberstam tường thuật: “Tôi thấy thân hình chìm trong lửa đỏ thật đáng kinh ngạc. Phía sau, tôi nghe tiếng khóc những người đang lần lượt kéo đến. Tôi cũng quá xúc động khóc không nên lời, quá bàng hoàng để ghi chép hoặc hỏi một câu nào đó, quá bối rối không kịp suy nghĩ nữa... Dẫu chìm trong biển lửa nhưng hòa thượng vẫn ngồi bất động, không nhúc nhích, không một tiếng rên la, toát lên vẻ trầm tĩnh khác hẳn với những người đang đứng xung quanh òa khóc”.

Sau hơn một tuần quản tại chùa Xá Lợi, Ủy ban Liên phái tổ chức lễ rước nhục thân Ngài về An dưỡng địa làm lễ Trà tỳ vào ngày 20 tháng 6: “Trong lò thiêu nóng đến 4.000 độ, xương thịt cháy tiêu hết, duy chỉ có trái tim của Ngài vẫn còn nguyên, được thiêu lần thứ hai vẫn không cháy” như tài liệu lưu trữ của Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam ghi nhận.

Sau này, Hòa thượng Thích Trí Quảng - Viện trưởng Viện Nghiên cứu Phật học Việt Nam đã phát biểu tại lễ khánh thành Công viên tượng đài Bồ tát Thích Quảng Đức – Thành phố Hồ Chí Minh, sáng ngày 18 tháng 9 năm 2010: “Tin tức và hình ảnh Bồ tát Quảng Đức ngồi an nhiên trong ngọn lửa tự thiêu đã được lan truyền khắp thế giới... Nhiều tổ chức Phật giáo biểu tình phản đối và kêu gọi chính phủ Diệm chấm dứt cuộc đàn áp Phật giáo. Đặc biệt là tiếng nói của ông U Thank, Tổng thư ký Liên Hiệp Quốc lúc bấy giờ (1963), cũng đã phản đối việc bắt bớ và tàn sát dã man của chính phủ Diệm đối với tăng ni và phật tử.

Và ngay cả Ngoại trưởng của chế độ Diệm là giáo sư Vũ Văn Mẫu đã cạo tóc để hành hương sang Ấn Độ nhằm chiêm bái và kêu gọi nhân dân thế giới phản đối chế độ độc tài Nhu - Diệm.

Chẳng những tín đồ Phật giáo, mà các tôn giáo khác và các dân tộc yêu chuộng hòa bình đã đồng loạt ủng hộ phong trào tranh đấu của Phật giáo Việt Nam”.

Thi sĩ Vũ Hoàng Chương viết “Lửa từ bi” có những câu: Ngọc hay đá, tượng chẳng cần ai tạc,/ Lụa hay tre, nào khiến bút ai ghi!/ Chỗ Người ngồi: một thiên thu tuyệt tác/ Trong vô hình sáng chói nét từ bi/ Rồi đây, rồi mai sau, còn chi?/ Ngọc đá cũng thành tro, lụa tre gần mục nát/ Với thời gian lê vết máu qua đi/ Còn mãi chứ! Còn trái tim Bồ tát/ Gội hào quang xuống tận ngục A Tỳ... (Cũng bởi vậy mà ông đã bị mật vụ Diệm Nhu đến nhà bắt).

Tại Chiến khu, ngay hôm sau 12 tháng 6 năm 1963, Mặt trận Dân tộc giải phóng miền Nam long trọng tổ chức lễ truy điệu cho Hòa thượng Thích Quảng Đức.

Từ Hà Nội, Chủ tịch Hồ Chí Minh trang trọng công bố trên đài phát thanh và báo chí hai câu đối kính viếng Hòa thượng Thích Quảng Đức:

Vị pháp thiêu thân vạn cổ hùng uy thiên nhật nguyệt;

Lưu danh bất tử bách niên chính khí địa sơn hà;

 (Vì pháp thiêu thân, muôn thuở hùng uy trời nhật nguyệt - Lưu danh bất tử, trăm năm chính khí đất sơn hà - Phan Duy Nhân dịch).

Ngày 13 tháng 6, báo Nhân Dân đăng xã luận tôn vinh gương hy sinh của Hòa thượng Thích Quảng Đức. Khắp các thành phố, thị xã và vùng nông thôn miền Bắc, từ Lạng Sơn đến Vĩnh Linh, đều tổ chức mít tinh ghi nhớ công đức Ngài và lên án chính quyền Ngô Đình Diệm đàn áp Phật giáo.

Đại tướng Võ Nguyên Giáp gửi điện khẩn đến Ủy ban quốc tế ở Việt Nam yêu cầu xem xét tính chất phi pháp của chế độ Diệm đối với Phật giáo. Cùng lúc, nhiều tờ nổi tiếng trong làng báo thế giới như Washington Post (Mỹ), Le Monde (Pháp), La Gezette de Lausanne hoặc Journal de Genève (Thụy Sĩ), cũng như dư luận và các tổ chức tôn giáo tại các quốc gia có người theo đạo Phật như Ấn Độ, Nhật Bản, Miến Điện (Myanmar), Tích Lan (Sri Lanka), Thái Lan, Nam Hàn (Hàn Quốc), Campuchia, Lào... đều lên tiếng chỉ trích Diệm - Nhu.

Từ Vatican, Đức Giáo hoàng Phao Lồ đệ lục gửi thông điệp đến Việt Nam biểu lộ “sự chú tâm, đau đớn khi theo dõi các biến cố bi thảm đang giày vò người dân Việt, cầu nguyện để tất cả mọi người tái lập tình tương thân huynh đệ và tôn trọng các quyền tự do chân chính”. Nhưng thông điệp trên bị chính quyền Diệm ngăn cấm, không cho phổ biến và phong trào đấu tranh càng bùng lớn hơn với sáu cuộc tự thiêu nối theo:

1. Đại đức Thích Nguyên Hương (Bình Thuận),

2. Đại đức Thích Thanh Tuệ (Quảng Trị),

3. Ni cô Thích Nữ Diệu Quang (Ninh Hòa),

4.Thượng tọa Thích Thiện Huệ (Thừa Thiên – Huế),

5. Đại đức Thích Quảng Hương (Sài Gòn),

6. Đại đức Thích Thiện Mỹ (Sài Gòn).

Nữ sinh Mai Tuyết An chặt đứt tay mình tại chùa Xá Lợi để chống chế độ Diệm và nữ sinh Quách Thị Trang 15 tuổi bị cảnh sát Diệm bắn chết trước chợ Bến Thành. Làn sóng đấu tranh bất khuất dâng cao cho đến ngày chế độ Diệm bị lật đổ hoàn toàn bởi Hội đồng quân nhân do tướng Dương Văn Minh đứng đầu… 

Từ năm 2004, Thành ủy và Uỷ ban nhân dân Thành phố Hồ Chí Minh đã chỉ đạo xây tượng đài Bồ tát Thích Quảng Đức ở nơi Ngài tự thiêu năm 1963. Đầu năm 2005 Thành phố đã chọn xong mặt bằng rộng 1.848 m2 góc đường Cách Mạng Tháng Tám - Nguyễn Đình Chiểu để thực hiện.

Năm 2007 kết thúc cuộc thi sáng tác mẫu tượng đài và phù điêu với giải chính thức trao cho hai tác giả: Võ Công Chiến - Võ Công Thắng. Công trình khởi công từ ngày 6 tháng 11 năm 2007, hoàn thành ngày 17 tháng 9 năm 2010, tổng đầu tư hơn 23 tỉ đồng. Tượng Bồ tát và phù điêu đúc bằng hợp kim đồng. Tượng cao 6 mét, đường kính 4 mét, đúc theo mẫu của các tác giả đoạt giải nêu trên. Phù điêu cao 3 mét, dài 12 mét, mô tả khái quát lịch sử đấu tranh cách mạng của phật tử và các tầng lớp nhân dân.

Như vậy, Hòa thượng Thích Quảng Đức đã tự thiêu cách đây gần nửa thế kỷ, nhưng ngọn lửa từ bi và trái tim bất tử của Ngài vẫn còn tỏa sáng mãi trong lòng đạo pháp và dân tộc.

Thế kỷ 21 con người với nền khoa học hiện đại đã tiến rất xa, nhưng vẫn còn những công trình bị sự cố vết nứt như: Chùa Tây Phương, cầu Văn Quán, tượng đài Điện Biên. Đổ vỡ là tự nó thay đổi. Người hiểu qui luật sẽ thay đổi lòng ham muốn, còn tâm vô minh thay đổi đối tượng, rút ruột công trình nhưng không thay đổi lòng ham muốn. Võ Tắc Thiên từng nói với Công chúa Thái Bình rằng: Vì ta thương con nên không muốn con làm Hoàng đế, làm Hoàng đế khổ lắm… con hãy lấy chồng, sinh con như bao người bình thường khác đó mới là cực lạc.

Người Pháp có câu: Cái không mua được bằng ít tiền sẽ mua được bằng nhiều tiền hơn. Nguyên Bộ trưởng Đào Đình Bình cũng từng nói đại ý: Trong cơ chế này thì ai làm bộ trưởng cũng sẽ như tôi. Lúc thanh tâm thiền, người ta có thể sẽ phát hiện ra chân lí như Jăng-pôn-sác trong cuốn sách “Chủ nghĩa hiện sinh và thuyết cơ cấu”.

Tâm thiền vừa là triết học vừa là khoa học. Nếu kết hợp giữa thể xác và tinh thần, khách thể và chủ thể thì tâm thức con người sẽ diễn biến rất nhanh, nhanh hơn tốc độ ánh sáng: 300.000 km/s.

Muốn xác lập chủ kiến cần phải phá chấp, hủy bỏ những tà kiến vô minh. Hiểu nhầm đạo Phật là từ bỏ ý chí phấn đấu. Đạo Phật là nền tảng, duyên khởi, mọi việc điều có nhân quả, báo ứng. Mỗi việc làm tốt đều tạo nhân lành, hợp đủ nhân duyên sẽ thành quả phúc và thiền là nền tảng cho hạt giống lành sinh sôi, là nội tâm của mỗi con người, giữ bản sắc cái riêng của mình trong cái chung của dân tộc, quốc gia, toàn cầu để đi đến tận cùng của cái ta là người, tận cùng của người là ta.

Hiện hữu là chân lí toàn thể, lí trí chỉ là chân lí bộ phận. Vì vậy, không bao giờ chúng ta chống lại được cái chân lí toàn thể, mà chỉ có thể biến đổi theo chân lí toàn thể, tức là ta không thể biến thành nó mà là cùng nó để tồn tại.

Tôi đã nghe hướng dẫn viên du lịch nói: Chính phủ Ma-lai-xi-a đòi mua một khu đất rộng trước cửa nhà Chính phủ, Quốc hội, Bộ Quốc phòng làm sân duyệt binh nhưng tư nhân không bán, vì họ cho rằng để cho Chính phủ thuê duyệt binh, mít tinh sẽ có thể lãi hơn.

 Theo thuyết phân tâm học của phương Tây Freud khi tâm trí ta phản ánh không trung thực là đã mắc bệnh thần kinh. Còn theo thiền học phương Đông thì tâm ta như mặt hồ, nếu không bị loạn động sẽ soi rõ cả bầu trời và tâm ta như một tấm gương.

Hiện nay bệnh Alzheimer là bệnh thoái hóa cả não bộ không hồi phục. Thế giới có khoảng 12 triệu người đang mắc bệnh, dự báo khoảng 20 năm tới sẽ có khoảng 65 triệu người sẽ mắc bệnh Alzheimer. Nhận cảm sai, cảm giác sai… cuối cùng là mất trí nhớ đến tâm thần. Bệnh tâm thần rất khó chữa vì khoa học chỉ mới chữa bệnh, chưa trú trọng chữa người bệnh. Chúng ta mới chỉ nhìn thấy phần nổi, cái vỏ bên ngoài như: chức quyền, tiền bạc, chưa thấy được khả năng tiềm ẩn của chính mình.

 

 “Biển thiêng là bởi có rồng

Người cao bởi đạo chứ không bởi người”

Loài người đã đi qua năm thang bậc từ: Văn chương - Văn học - Văn hóa - Văn hiến - Văn minh. Đạo phồn thực là trở về với Chân như, Chân tâm của chính mình, đang ra sức bảo tồn thiên nhiên. Bảo vệ cái đã có. Hơn bốn triệu năm trái đất mới tạo ra được tầng Ôzôn, nhưng chỉ trong thời gian ngắn loài người với nền công nghiệp hiện đại đã làm thủng tầng Ôzôn, nó đã rộng hoác ở Nam Cực và Bắc Cực. Mạnh mẽ như loài khủng long, đã từng bá chủ trái đất hơn sáu triệu năm, mà nay đã tiệt chủng.

Mối tương quan giữa tài năng và đạo đức là giúp con người tỉnh giác. Đạo đức sinh lí tưởng sống là ước mơ cống hiến nhiều nhất cho cuộc đời. Như vậy tài năng cộng với đạo đức thành lí tưởng. Đạo đức là nhân, tài năng là quả.

Như thuyết nhân quả đã nói: một nhân sinh ra nhiều quả. Xã hội nếu được đầu tư giáo dục là quan trọng nhất. Một đồng đầu tư cho giáo dục sẽ lãi gấp hơn mười lần. Nếu tập trung cao và đầu tư đúng cho giáo dục chỉ khoảng 3 đến 5 năm nữa đất nước ta sẽ khác xa, sẽ đổi mới hoàn toàn. Cần có mô hình mới, vì văn hóa chung của xã hội là vô số và hỗn độn cần thanh lọc.

          Người ta cần biết làm chủ tâm hồn mình. Thành công là đến sát với vô ơn, bạc bẽo. Con người ta khi thành công còn rất xa với quả Phật. Thành công để làm nốt phần trách nhiệm cao hơn, thời gian thách thức lòng kiên nhẫn để đến được đích là quả Phật, nhưng mấy ai quên hưởng thụ vì cho rằng: thành công là hơn người… bản ngã tăng theo, quên hết cử chi đã bầu mình, cấp trên đã dìu dắt, đàn em đã bao ngày phụng sự chăm lo.

          Nếu thành công mà quên đi phúc được hưởng, hạn chế và tránh xa tiệc tùng linh đình, du lịch, hội hè, vui thú. Thay vào đó là trách nhiệm cao hơn, làm được nhiều việc tốt cho quê hương đất nước người đó sẽ đạt quả vị, được mọi người kính nể, ra đi được mọi người thương tiếc. Như Bác Hồ… như những nhà lãnh đạo tài ba là: Đạo, là tình yêu bao la, hiểu rõ trách nhiệm là cách trả báo tốt nhất với cuộc đời khi ta còn sống, còn hít thở, không phí hoài không khí của đất trời.

          Nói dối có tội với trời

          Làm giả có tội với đất

          Không làm được có tội với tiền nhân

          Nếu làm sai sẽ có lỗi với hậu thế.

Tâm thiền làm cho con người an lạc, vỏ não bình yên mà bên trong bộ não tỉnh thức hoạt động như nhà tâm linh. Nhiều nghiên cứu cho thấy rằng người có huyết áp tâm thu cao, hoặc tăng cholesterol trong máu sẽ có nguy cơ rất cao bệnh Alzheimer. Hướng đến tâm linh và thiền định sẽ giúp chúng ta tránh được bệnh Alzheimer. Sống an lạc đến ngày cuối cuộc đời là ngày đầu bay vào vũ trụ.

Theo số liệu điều tra của một số nhà nghiên cứu trên thế giới cho thấy: người mắc bệnh Alzhemer ở Mỹ 4 triệu, còn các nước trên thế giới 8 triệu. Người da trắng ít bị bệnh hơn người Mỹ gốc Phi. Còn người châu Á thì ít mắc bệnh hơn nơi khác. Người ta cho rằng do môi trường tạo nên, vì Bắc bán cầu trú trọng đến tâm linh hơn.

Nhìn theo góc độ khoa học: Nếu lấy tinh trùng của người đàn ông được giải Nobel cấy cho phụ nữ, thì cũng không thể chắc chắn là sinh ra thiên tài. Mà thiên tài là do đạo đức phát sinh tài năng. An lạc Niết bàn khác với lạc thú thế gian là vậy.

Tứ Thánh đế đã giải thích rất rõ vì sao đời người đau khổ. Đạo Phật là cứu khổ cứu nạn! Nhưng đã có thời người ta hiểu nhầm đạo Phật: Đời là bể khổ. Sư Tổ Huệ Năng đã nói rằng “Khi mê thì con nhờ Thầy độ, khi giác ngộ rồi con tự độ”.

Dân gian có câu hài hước: Con ơi nhớ kĩ câu này, đến khi con ngộ lời thầy quên luôn. Phải tìm ra nguồn gốc khổ từ đâu và cách làm thế nào để hạn chế nó. Còn bé thầy lái đò chở trò sang sông, khi lớn và khỏe mạnh trò lái… diệu dụng là kết hợp Tha lực với Tự lực. Phật nói: Đời có khổ ta có Tứ diệu đế và Bát chánh đạo diệt khổ, đó là: Khổ - Tập - Diệt - Đạo.

Bát chánh đạo là:

1-   Chánh kiến (skrt: samyag-dṛṣṭi, pāli:sammàditthi), thấy đúng.

2-   Chánh tư duy (skrt: Samyak-saṁkalpa, pāli: sammàsankappa): suy nghĩ đúng.

3-   Chánh ngữ (skrt: Samyag-vāc, pāli: sammàvàca): nói đúng.

4-   Chánh nghiệp (skrt: Samyak-karmānta, pāli: samm kammata): làm việc đúng.

5-   Chánh mạng (skrt: Smnyag-ājīva, pāli: sammààjiva): sống đúng.

6-   Chánh tinh tấn (skrt: Samyag-vyāyāma, pāli: sammààyàma): siêng năng đúng.

7-   Chánh niệm (skrt: Samyak-smṛti, pāli: sammà satti): nhớ đúng.

8-   Chánh định (Samyak-samadhi, pāli: sammà samàdhi): tập trung đúng.

Cuộc sống của con người ngày càng mất cân bằng. Nhiều căn bệnh hiểm nghèo khó chữa đã và đang phát sinh là một trong những hậu quả tất yếu khi chúng ta tiếp tục hủy hoại môi trường. Dùng chất đốt bằng khí ga... đem lại cho ta sự tiện lợi dễ chịu. Nhưng chính khí chất đó lại xuyên thủng tầng ôzôn cách mặt đất chừng 21.000 mét. Các tia vũ trụ, tia mặt trời, các tia tử ngoại, các giải hạt siêu tốc độ có cơ hội sẽ lập tức tìm đến “gặp gỡ” chúng ta trong điều kiện không mong muốn. Để chặn chúng lại ta phải dùng xạ trị khu tụ, tức là chấp nhận ác xạ.

Công nghiệp càng phát triển đi lên, môi trường càng bị đẩy xuống. Hiện tượng Công ty VEDAN hủy hoại cả con sông Thị Vải với đời sống của hàng chục vạn người dân sống hai bên bờ, rồi Nhà máy Super Lâm Thao đã đẩy xã Thạch Sơn thành làng ung thư không thể cứu vãn… mới chỉ là bề nổi nhỏ bé của cả một tảng băng chìm không thể cân đo được khối lượng và thời gian tồn tại.

Thiên nhiên có vô số những điều huyền diệu. Hãy thử hình dung một hôm ta được đến với rừng. Muôn loài chim chóc đang chuyền cành và nghiêng đầu hòa tấu cùng gió thổi mây bay. Lúc chim ngừng hót vụt xa, trong tĩnh lặng ta sẽ thưởng thức tiếp hương thơm ngào ngạt của cỏ hoa, tiếng rả rích thôi miên của côn trùng, tiếng róc rách thanh tao của suối nguồn tươi trẻ. Con người cùng thiên nhiên buông thả. Tại đó và chính lúc đó, ta đã may mắn tiếp nhận được sóng Prana, nguồn năng lượng hết sức dồi dào và tự nhiên mà trời đất ban cho.

Đó là một loại khí di tế rất mỏng và mịn, chính nó đã nâng đỡ cái thân tứ đại của chúng ta, mà ngày nay gọi tâm hồn. Một tâm hồn yếu đuối không thể trình bày ra cơ thể một thân hình khỏe mạnh và ngược lại, cũng không thể có một thân hình vạm vỡ khỏe mạnh mà tinh thần yếu đuối. Nhưng trong bĩ cực giữa môi sinh, nó đã trở thành nguồn năng lượng quý giá đến siêu nhiên đối với con người. Lạ thay, từ hằng sa kiếp trước, nguồn năng lượng này đã được Trời Phật thức mở.

Sự tương giao giữa con người với thiên nhiên là vô cùng mật thiết. Sau những ngày bận rộn mưu sinh làm việc quá sức, lại phải sống giữa thiên nhiên bị phá hoại tàn khốc, chắc chắn sự sống trên trái đất này sẽ lâm nguy. Những Cựu chiến binh Công ty Sông Lô đầu tư xây dựng công viên Hà Phương, là góp phần xây dựng sự quân bình, để mọi người được vui chơi, thưởng ngoạn sau những ngày làm việc mệt mỏi, căng thẳng của cuộc sống hiện đại. Góp phần giảm thiểu bệnh Alzheimer.

Hành động cao quí nhất của con người là làm từ thiện với tất thảy chúng sinh, chứ không phải làm giàu để vinh thân và phô trương với người khác. Hành động và cốt cách khẳng định đẳng cấp của mỗi con người.

(còn tiếp)

 

 

 

 

 

 

 

Gửi email bài viết In bài viết

[Trở về ]

TIN ĐÃ ĐƯA:
  • Vượt qua vận hạn
  • Vượt qua vận hạn

  •  
     
         
     

    Những bông hoa bất tử

    Nhạc Cung Đình Trung Hoa

    Kỹ nghệ xoay mình

     
    Photo gallery
     
     
    Thương hiệu
     
     
     

     
    Tìm bản tin
     

    Tòa nhà 274 Phường Trần Phú - thị xã Hà Giang - Tỉnh Hà Giang - Việt Nam

    GPĐKKD số 041810
    Website đang xây dựng và thử nghiệm

    Tel: 02193866359| Pax: 02193866359 | Website: www.songlo.com  | E-mail: infosonglo@gmail.com


    Số người online: | Số người truy cập: