Vượt qua vận hạn
Vượt qua vận hạn
Thứ tư, 09/03/2011 - 10:17:32 PM

4.   NHÂN QUẢ CÔNG BẰNG

VÀ PHÍA SAU... CÁI CHẾT

 

Đó là cái gốc của đạo đức, cũng là giáo lí cơ bản nhất của nhà Phật. Theo kinh sách nhà Phật: Chính đạo đức sẽ sinh ra năng lực, xét theo luật nhân quả “nhân nào quả nấy”, nhưng một nhân có thể tạo ra rất nhiều quả. Ví như ta gieo một hạt thóc sẽ ra hàng chùm hạt và tiếp nối đến vô cùng. Tội ác cũng vậy, nếu ta hãm hại một người sẽ gây đau khổ cho nhiều thân bằng quyến thuộc của họ và hậu quả là khôn lường, ta rất khó rửa sạch trong một vài kiếp người. Làm ác tự nó nặng lên và có thể rơi vào nghịch cảnh vì tâm loạn, bất an...

Mỗi con người thông minh cần phải biết mình là ai và đang ở đâu. Trong hành trình muôn dặm của cuộc đời nên biết điểm dừng của chính mình.

Hãy dành một chút thời gian tĩnh lặng để thiền định, để cảm nhận sự thay đổi trong vô vi của chính mình. Điều đó sẽ giúp người ta tạo ra năng lượng, tạo ra nền tảng, tạo ra hạt giống… Nói cách khác, thiền định chính là sự góp phần tạo nhân cho tương lai của chính mình trên con đường nhân nào quả nấy.

Luật nhân quả không phải là sáng tạo của Đức Phật, mà là nguyên lí tự nhiên của vũ trụ. Uy Đức của Đức Phật chùm cả đất trời nên khám phá ra nó và có cái nhìn xuyên suốt… đã thấy rõ nhất trong các bậc Thánh.

Tất cả hệ thống giáo lý sâu sắc nhất của nhà Phật đều đặt trên nền tảng của luật nhân quả, nếu ta không nắm vững được luật nhân quả nghiệp báo sẽ hiểu sai đạo Phật, không ứng dụng được vào cuộc sống, dễ đi vào sai lầm và rơi vào mê tín, không nâng cao được uy đức và cuộc sống tốt đẹp của chính mình. Cho nên cần phải hiểu rõ nguyên lí tuyệt đối của vũ trụ là nhân quả.

Ngày nay, khoa học đã tiến rất xa trong việc khám phá và chinh phục vũ trụ. Số lượng 150 tỷ ngôi sao quay quanh “hố đen” cho thấy vũ trụ rất đa dạng, bí ẩn, hùng vĩ. Nhưng vũ trụ cũng có qui luật thống nhất từ các thành viên cho tới cả tập đoàn sao và các loại vật chất trong vũ trụ tuy khác nhau nhưng cùng một qui trình chuyển hóa nhất quán về vật chất.

Giả thuyết trên của các nhà khoa học cũng nhằm chứng minh một chu trình khép kín và vĩnh cửu của thế giới vật chất: sinh ra - phát triển - già cỗi - diệt vong; rồi lại tiếp diễn lại từ đầu. Trong giả thuyết vấn đề nhiệt năng được đưa lên hàng đầu. Bằng cách nào vũ trụ có được một kho nhiệt năng lớn như vậy?

Nhiệt năng quyết định sự tán nhỏ, kết tụ rồi lại phân giã, để rồi lại tạo thành các vì sao, mặt trời và các hành tinh... trái đất chúng ta đang sống là một điển hình.

Nhiệt năng quyết định tạo nên khối lượng, từ trường, tốc độ, quĩ đạo, giãn nở hay hủy diệt của các thành viên trong Vũ trụ.

Nhiệt năng cũng tạo ra các yếu tố khác nhau ở những điều kiện nhiệt độ, áp suất khác nhau cho ta những vật chất có cấu trúc khác nhau. Vật chất chuyển từ thể khí nóng sang thể lỏng, rồi đến thể rắn là một quá trình. Đó tạm gọi là tiến độ lùi của nhiệt.

Giữa sao và hành tinh không có hố ngăn cách trong bước tạo thành, chỉ là quá trình biến đổi của vật chất mà thôi. Chỉ là sự khác nhau như từ hoa đến quả của cùng một cây. Vật liệu kiến tạo chỉ ở cùng một nguồn, cũng như gốc đại thiên hà với các hành tinh vậy.

Giải thích thêm các hiện tượng bí ẩn trong thế giới tự nhiên, kể cả thời kỳ bí ẩn nhất của thế giới địa chất: Kỷ Pécmi - Triát trên hành tinh chúng ta. Giai đoạn tiền vũ trụ lúc chưa hình thành đại thiên hà bao gồm một bầu khí chất hỗn nguyên. Vật chất cơ bản của tiền vũ trụ là khí Hyđrô nhưng chúng ở trạng thái Ion dương và trạng thái Ion âm. Nguyên tử Hyđrô có hai hạt gốc của Vũ Trụ, đó là Prôton và Electron có điện tích bằng nhau đó là qui luật của tự nhiên. Hai đối lực này cân bằng nhau về điện tích, nhưng lại chênh lệch nhau về khối lượng. Hạt prôton không thể ở trong trạng thái tự do của tiền vũ trụ, chúng sẽ tự tóm bắt hạt electron vì chúng luôn luôn hấp dẫn nhau và có lý tính hoàn toàn đối ngược, để tạo nên nguyên tử Hyđrô. Đó là tiền vật chất của vũ trụ hay còn gọi là vật chất tiền sao. Nhưng nếu Hyđrô trung hòa thì không thể nén chúng lại để tạo ra đại thiên hà được.

Giả thuyết về nguồn gốc mặt trời cho thấy: mặt trời chuyển động quanh nhân thiên hà với vận tốc 250km/s và gần 200 triệu năm đi được một vòng. Mặt trời của chúng ta được nổ từ thiên hà nguyên sơ “thiên hà gốc lúc chưa có các vì sao” trong những vụ nổ lớn của vũ trụ.

Như vậy nguồn gốc khối lượng, năng lượng của mặt trời được sinh ra từ thiên hà nguyên sơ. Nhiệt lượng và khối lượng của thiên thể này lúc mới ra đời rất cao và rất lớn, do bức xạ nhiệt vào vũ trụ, mặt trời ngày nay co lại rất nhiều về khối lượng và giảm đi về nhiệt lượng, nên được gọi là "chú lùn vàng" theo giả thiết mặt trời vẫn đang tiếp tục chết nhiệt nhưng khối lượng của nó quá lớn, nên sự nguội của mặt trời vô cùng chậm chạp, tới mức con người không thể đo được sự thay đổi nhiệt lượng của nó. Bằng nguyên lí vũ trụ thì tất cả các vật thể trong thiên hà và đại vũ trụ đều đi đến chỗ mất năng lượng và chết nhiệt. Đó chính là nguyên lí có sinh có diệt.

Mặt trời đang xảy ra phản ứng tổng hợp nhiệt hạch vì nhân của nó có nhiệt độ rất cao khoảng gần "20 triệu độ". Giả thuyết này đề xuất một phản ứng thứ 2 theo chu kỳ 11 năm xảy ra một lần trong nhân mặt trời là phản ứng phân hạch hạt nhân, cứ 4 năm lại ngừng hoạt động.

Nguồn gốc của hành tinh: sau 3 vụ nổ mặt trời sinh được chín hành tinh lớn trong đó có bảy hành tinh thuộc dương và hai hành tinh thuộc âm. Khối lượng và nhiệt lượng của các hành tinh đều lấy từ mặt trời.

Sau một thời gian dài mặt trời bức xạ nhiệt, vỏ khí mặt trời co lại làm mất cân bằng áp xuất giữa vỏ và nhân gây ra vụ nổ lớn. Ngày nay, theo chu kỳ 11 năm, các vụ nổ vẫn diễn ra trên bề mặt của mặt trời tạo thành các hố đen. Người Trung Hoa gọi là "kim ô”

Có 3 nhóm hành tinh sau ba vụ nổ:

Nhóm 1 cách xa mặt trời nhất gồm: lớn nhất là sao Mộc, rồi đến sao Thổ, sao Thiên Vương, sao Hải Vương, sao Diêm Vương nhỏ nhất.

Nhóm 2 bao gồm: trái đất lớn nhất kể cả vệ tinh mặt trăng rồi đến sao Kim, sao Hỏa, nhỏ nhất là hệ tiểu hành tinh.

Nhóm 3 đơn độc chỉ có một sao là sao Thủy gần mặt trời nhất.

Qua sự phân bố như vậy ta rút ra được lịch trình các vụ nổ: mặt trời có ba vụ nổ lớn sinh được chín hành tinh.

Trong cùng một vụ nổ các hành tinh có khối lượng lớn sẽ ở gần mặt trời, khối lượng nhỏ văng xa hơn vì nó phụ thuộc vào lực đẩy và lực hấp dẫn cân bằng nhau, chúng xác định bán kính quĩ đạo. Khoảng cách bán kính xích đạo của sao Mộc 71.492km, thời gian quay quanh mặt trời 4.332 ngày, khối lượng so với trái đất bằng 318 lần, khối lượng riêng 1,3, gia tốc trọng trường 25m/s, chu kỳ quay 9 giờ 55 phút, có 16 vệ tinh, theo tính toán của giả thuyết này nhiệt độ nhân khoảng 1.567.127oC. Từ trường rất mạnh.

Vụ nổ thứ 3 chỉ sinh ra một sao Thủy. Dù nhỏ nhất, nhưng sao thủy vẫn ở gần mặt trời nhất. Nó là “đứa con út bé bỏng đáng yêu” của hệ mặt trời. Sau 3 vụ nổ, đã cung cấp 98% momen động lượng cho các hành tinh, nên mặt trời chỉ còn lại 2%. Khi đã cân bằng momen động lượng, mặt trời không sinh ra hành tinh nào nữa.

Sau khoảng 7 tỷ năm, khi đã nguội hẳn, mặt trăng tạo được những áp khí lạnh, làm ngưng tụ hơi nước trong khí quyển rơi xuống địa cầu tạo ra nhiều vụ mưa lớn, nó giống hiện tượng như ta đun nấu tạo ra nước cất, rượu...

Qua nhiều năm kéo dài, nhiều trận mưa lớn, trái đất đã bị bao bọc một khối cầu nước khổng lồ, trong tình trạng nóng bỏng sôi sục. Khí quyển lúc bấy giờ liên tục sinh ra giông bão, sấm sét. Trong điều kiện quả cầu nước đó, những cột núi lửa phun cả nước và macma từ đại dương lên không gian bị sét đánh vào tạo ra được chất axit amin và chất Abumin, đó là những thành tố hữu cơ đầu tiên của sự sống và ngày một nhiều trong đại dương mênh mông toàn cầu.

Sau vài trăm triệu năm, nhiệt trong trái đất hạ xuống. Trên vỏ trái đất dầy thêm nước khoáng. Với nhiệt độ ấm áp ở 40oC và môi trường nước chưa mặn như hiện nay, kết hợp với các chất đã có, trong đại dương xuất hiện các thực thể như rong, rêu, tảo, vi sinh vật... Đó là các mầm mống thực vật, khởi đầu cho sự xuất hiện các giọt sống nguyên thủy khác. Do nhiệt độ mặt trời còn rất lớn dưới tác động của tia tử ngọai, các hóa chất trong môi trường đó tạo nên những tế bào sống, từ đơn bào đến đa bào và các sinh vật bắt đầu xuất hiện. Các vi thực vật cũng bắt đầu xuất hiện trong đại dương.

Điều bí ẩn lực hấp dẫn của mặt trời với các hành tinh, nếu tính theo định luật Niutơn thì trái đất văng đi rất xa do lực văng ly tâm lớn hơn lực văng hướng tâm. Vậy điều bí ẩn nằm ở đâu? Theo giả thuyết này, lực hấp dẫn của khối lượng này với khối lượng kia còn phụ thuộc vào một đại lượng vật lý thứ ba đó là nhiệt lượng.

Như vậy lực hấp dẫn giữa hai vật thể phụ thuộc vào ba đại lượng vật lý: Khối lượng - nhiệt lượng - khoảng cách. Áp dụng công thức trên vào hệ mặt trời  thì lực hấp dẫn sẽ vô cùng lớn. Vì vậy mặt trời mới là tâm quay và giữ được sự chuyển động của các hành tinh không thoát khỏi nó.

Cũng theo nguyên lý chung của vũ trụ, các hành tinh lúc mới ra đời là siêu nhiệt, nên cũng bức xạ nhiệt và co về thể tích, làm cho các động năng của các hạt nhân trong nhân chuyển động mạnh, gây vỡ hạt nhân, nên nổ sinh ra các vệ tinh.

Vì sao Mộc có khối lượng lớn và nhiệt độ cao nên nổ sinh ra được 16 vệ tinh, sao Thổ nhỏ hơn sinh ra được 12 vệ tinh, sao Thiên Vương được 5 vệ tinh, sao Hải Vương được 2 vệ tinh, trái đất 1 vệ tinh, sao Hỏa được 2 vệ tinh, sao Kim thuộc âm nên sức nổ kém không tạo được vệ tinh nào. Sao Thủy khối lượng bé sức nổ kém nên không tạo được vệ tinh nào.

Nay các vệ tinh của các sao nhỏ đã nguội trước. Ví như mặt trăng của chúng ta đã nguội hẳn, trên bề mặt để lại nhiều dấu tích núi lửa chứng tỏ đó là một phần vật chất của trái đất. Khối lượng mặt trăng nhỏ, tỷ trọng nhẹ, áp suất kém, không tạo ra vật chất ở trạng thái nặng như sắt ở trái đất. Ngày nay mặt trăng không còn nội lực để tự quay quanh trục của mình, phần nặng nhất của mặt trăng rơi vào trọng lực của trái đất, do lực hấp dẫn của trái đất và tự quay quanh trục tạo ra sự chuyển động của mặt trăng theo chu kỳ 1 vòng/tháng, vì thế ta chỉ nhìn thấy một mặt của nó, mặt sau không bao giờ nhìn thấy. Khảo sát ngày nay cho thấy, phần chúng ta nhìn thấy có độ cao hơn phía sau mặt trăng khoảng 3km và có nhiều vật liệu nặng nên mỗi khi tàu vũ trụ đi qua bề mặt này có sự chếnh choáng, mặt trăng nhỏ hơn trái đất 88 lần.

Sao Mộc 1.567.127oC tự quay 9 giờ 55 phút, lớn hơn gấp nhiều lần trái đất, khoảng 318 lần.

Mặt trời quay 250km/s. Nhân thiên hà của chúng ta vô cùng khổng lồ, đường kính lên tới hơn 1000 năm ánh sáng. Chính cái nhân này điều hành hơn 150 tỉ ngôi sao quay quanh nó.

Cơ trời đóng mở ra vào, đừng đem nhân tạo thay vào nhân duyên. Sở dĩ chúng tôi phải dài dòng kể về vũ trụ xa xôi, huyền bí như trên, là bởi: Mọi việc đều có nguyên nhân, “nhân duyên” mà thành, phúc họa đều có nguồn gốc từ quá khứ sâu xa. Tất cả những kẻ tâm linh, cá nhân siêu việt, đều có quan điểm vững chắc về vũ trụ, về xã hội và về con người chúng ta.

 

***

Gieo nhân lành không chỉ cho riêng mình. Ví như ta trồng cây có thể ta không được hưởng, nhưng nhiều người khác được ngồi dưới bóng mát có nhiều quả ngọt. Luật nhân quả chi phối tất cả từ con người bình thường tới các vị Thánh. Cho nên chúng ta phải nỗ lực rất nhiều để chuyển hóa chất liệu cuộc đời ngay từ đầu, không gây nghiệp ác, không ngược đãi vô tình với người đời, tránh quả báo gấp trăm, gấp ngàn lần như ta gieo hạt lúa sẽ mọc ra hàng chùm… hàng trăm, hàng ngàn lần không biết bao nhiêu mà kể.

Hiểu biết Luật Nhân quả, thường sẽ kiềm chế được nhiều việc, thận trọng khi quyết định. Nếu ai đó không công nhận luật nhân quả, ta thường thấy họ thể hiện qua cuộc sống, việc làm hàng ngày là không tôn trọng công bằng. Nếu có chức quyền càng rõ điều đó, thể hiện rõ sự “ăn hiếp” người khác, họ sẵn sàng chà đạp coi thường mọi người. Cẩn thận cũng là đạo đức, là khởi thủy của nhân quả.

Công bằng nền của công danh

Văn minh như thể bức tranh cuộc đời

Hiểu biết Luật Nhân quả, chắc chắn ta không nỡ làm khổ ai hết, mọi việc làm đều nghĩ đến hậu quả lâu dài và nỗ lực hết mình vì sự an vui của mọi người. Nhân quả là công bằng. Nếu ta tôn trọng sự công bằng là ta đang đi đúng đường đạo. Đạo không ở đâu xa, nó ở rất gần, bắt đầu ngay từ những bước đi đầu tiên của con người, nhưng lại rất xa lạ với kẻ ác đạo, tham lam. Lúc nào họ cũng chỉ muốn hơn người, tìm mọi cách chiếm đoạt của người khác làm của riêng mình. Họ không biết rằng khi chiếm được một thì mất mười… thậm chí, nặng còn liên quan đến mệnh yểu, nặng sẽ chìm sâu. Nhưng họ không biết phúc họa có nguồn từ đâu nên rất thản nhiên, như bệnh ung thư khi chưa phát hiện ta vẫn thản nhiên vậy.

Khi lòng tham dục còn thâm

Chợt nghe một tiếng từ tâm vọng về

Bao đời, kiếp mắc bùa mê

Hồi tâm chuyển hướng đi về thiên thai

Có người phạm tội nhưng vẫn “chạy án” thoát tội, không tự chịu khắc phục hậu quả để giải quyết tận gốc, vì họ cậy có quyền, có tiền. Những người nào đã nhận tiền của kẻ phạm tội, tức là vô tình họ đã đỡ cho kẻ phạm tội kia một phần tội lỗi. Người ta thường nói đến chạy án, nuôi án? Những vụ án kéo dài, xử đi xử lại đã cùng năm tháng đi vào lịch sử, tồn tại như thách thức với thời gian. Nhìn lại lịch sử ta thấy, ở những giai đoạn xã hội cũ luật lệ đặt ra chỉ phục vụ lợi ích một nhóm người.

Thuốc làm giả tội lăng trì

Pháp luật giả thì sợ gì phép công?

Họ thường đổ tội cho pháp luật thiếu chặt chẽ. Nhưng nếu chỉ làm đúng cái đã có là đã tốt lắm. Thực ra pháp luật Việt Nam cũng rất chặt chẽ nhưng người thực hiện nó thì khác. Hoặc văn hóa pháp luật chưa được tôn trọng, nó cũng giống như khi tham gia giao thông ngoài đường: Vạch chỉ giới có nhưng họ vẫn cứ lấn đường, đèn xanh đèn đỏ có cả, họ vẫn vượt. Cho nên có nhiều người chết oan vì một người thiếu cẩn thận. Án hình sự chỉ một người vào tù nhưng gia đình họ vẫn sống sung túc… án hành chính chỉ một chữ kí có thể hủy hoại cuộc sống của hàng vạn con người.

Chủ tịch tỉnh Hà Giang ông Nguyễn Trường Tô hủy dự án là như vậy? Họ không biết rằng hủy dự án đang làm là hủy cuộc sống của bao con người lao động, rồi bố mẹ già, vợ con của họ sẽ sống thế nào khi lao động chính trong gia đình thất nghiệp? Án hành chính Việt Nam là để khắc phục những sai phạm, nhưng chưa có chế tài đủ mạnh nên giải quyết còn hạn chế, thậm chí mờ nhạt giữa đúng và sai.

Che chắn, chạy chọt dù có lọt qua. Dù luật pháp chưa đến, thì luật nhân quả vẫn đến. Khi nó đến thì không sót một tí nào, khốc liệt tới mức vô phương cứu chữa. Nói cách khác, “hạt tử” đó đã tự biến thành hư tử, hư thối, lan ra như bệnh ung thư giai đoạn cuối.

Vũ trụ có tứ thời, con người có tứ mệnh. Nếu biết tĩnh tâm giao cảm với vũ trụ, giao thoa với bốn mùa, ta có thể biết và cảm nhận được nhiều việc xảy ra trên toàn thế giới. Khi ta khai mở lục thông. Việc tĩnh tâm là cần nhất sau một ngày làm việc, mà đỉnh cao là thiền định. Hãy hiểu giá trị của cuộc sống là được có những phút giây tĩnh lặng. Hạnh phúc thực sự chỉ chính lúc tâm hồn mình thăng hoa.

Chúng ta đều biết rằng định luật Niutơn có sau. Sức hút trái đất có trước. Nếu con người hiểu rằng sau cái chết, sẽ đi về đâu, tức là họ đã giải mã được phần nào cuộc sống tâm linh.  Hội chứng của con người là luôn đi tìm cái mới lạ, nếu kết hợp và bảo vệ được cái đã có, cái thiên nhiên đã ban tặng sẽ bảo vệ được hành tinh của chúng ta. Trường tồn, trường thọ chỉ dành cho sự cẩn thận, biết lo xa.

 

***

Chợt nghĩ, khi người ta chết đi, các giác quan thông thường của con người không còn sử dụng được nữa. Nhưng người chết vẫn biết và theo dõi mọi sự dễ dàng qua giác quan đặc biệt thường được gọi là “thể vía”. Đó là trung tâm tình cảm, là tiềm năng ít được khai mở của con người.

Nếu chúng ta rèn luyện “thể vía” ngay từ lúc còn sống và hiểu được luật vô thường sẽ không sợ gì cái chết. Khi đã tích dầy phúc đức cơ thể sẽ rất nhẹ nhàng, hiểu luật vô thường sẽ rất vui vẻ đón nhận, coi cái chết là nấc thang lên trời. Những kẻ ác tâm thì rất hoảng sợ, đau đớn thường bị chết trong sát na, trôi nổi trong ba đường sáu nẻo. Một trong những nguyên lí vũ trụ là cái nặng chìm xuống. Kẻ ác cũng vậy tự chìm tùy theo định nghiệp của người đó lúc còn sống đã tạo tác, tội càng nặng càng chìm sâu. Thực ra không có một vị thần thánh nào đưa ta lên thiên đường hoặc đẩy ta xuống địa ngục, là chính ta tạo nên. Người ta thường nói “trần sao âm vậy”. Tại sao có địa ngục và thiên đường? Cái qui luật tự nhiên ấy đều do trọng lực quyết định, nó như thời vũ trụ tiền sao. Nghĩa là có sinh có diệt. Cái nặng chìm xuống cái nhẹ nổi lên.

Chết là một sự chuyển tiếp sang cảnh giới mới. Còn cảnh giới mới ấy là thiên đàng hay địa ngục, dường như đã được định trước từ khi ta còn sống: nghĩ suy, hoạt động và tu nhân tích đức như thế nào. Kết quả hành trình tại thế quyết định tương lai của chính chúng ta.

Khi sống, do thể xác ta kết cấu bằng các dạng nguyên tử thuộc vật chất cõi trần, nên nặng nhọc và chuyển động rất chậm chạp. Khi chết, thể xác bị hư thối tan rữa, chỉ còn “thể vía” thuộc thần khí nên nó chuyển hóa và tự xoay rất nhanh. Khi chết, do mất nhiệt bốn đại huyệt tự co lại: Hai huyệt lao cung ở bàn tay, hai huyệt dũng tuyền ở bàn chân khép lại dẫn đến mất quân bình âm dương. Khi đến tim nó tự cuốn một vòng tròn 360 độ rồi tự rút lên đầu, tự nó chiếu chụp lại toàn bộ cuộc đời như một cuốn phim. Sau đó bật bí huyệt trên đầu chui ra… dường như bí huyệt đó đã để sẵn ngay từ khi con người mới sinh ra, còn gọi là “thóp”. Những đứa trẻ may mắn được nhà sư chấm 6 nốt trên đầu. Sáu cũng là cung phúc, lộc để rào dậu và bảo vệ xung quanh thóp. Một điểm rất quan trọng trên đầu chúng ta.

Cõi hồng trần chỉ là phần sống nhỏ của cả quá trình sinh - diệt - hóa sinh không có điểm dừng, trong đó có cả cõi vô hình. Thế giới hữu hình và vô hình đều nằm trên con đường tiến hóa mà trong đó có hằng hà sa số các chuyển động, dường như đều phải tuân theo một thể chế là chu trình do tạo hóa đã định sẵn.

Điều quan trọng quyết định tất cả là tư tưởng. Vì tư tưởng có một sức mạnh buộc những thành tố khác phải xoay chuyển. Người còn sống thường nói với nhau bằng lời, người đã chết thì bằng tâm đức nối với tâm đức và cao hơn nữa là tư tưởng.

Nhiều người đã qua đời, nhưng tâm đức của họ vẫn sống và tiếp tục phát triển cùng xã hội. Nó không phụ thuộc vào nghi lễ hình thức, nhưng lại rất cần để tạo dựng sức mạnh nội tâm và sự tập trung đến độ thành tâm. Thậm chí, tâm đức hay tư tưởng của người đã từ biệt cõi đời đi xa, còn có tác dụng như cầu vồng nối từ khởi nguyên đến mục tiêu thành đạt. Khi tư tưởng nền móng đã thiết lập được, chắc chắn ta chỉ còn ung dung đến đích.

Đời người ta có thể chia làm Bốn giai đoạn nối tiếp nhau:

1- Giai đoạn mới được cha mẹ sinh ra phải tập và học mọi thứ từ thuở lọt lòng đến năm Hai mươi lăm tuổi.

2- Giai đoạn lập thân, lập nghiệp, lập gia đình, đi sâu vào cuộc sống, lo tích trữ làm giàu v.v… là từ Hai mươi lăm đến Năm mươi tuổi. (Nói như người Trung Quốc xưa là “Tam thập nhi lập”).

3- “Tri thiên mệnh” là giai đoạn vẫn còn có đôi chút phân vân giữa cái đã có và định hướng phần còn lại của cuộc đời sẽ đi về đâu? Đã có ý tưởng hướng đến tâm linh, nhưng chưa thật chắc chắn, đó là từ Năm mươi đến Bảy mươi lăm tuổi.

4- Giai đoạn cuối cuộc đời “Tòng tâm sở dục bất du củ” sẽ hướng mạnh đến tâm linh. Nếu hiểu biết về cõi vô hình càng sớm sẽ không rơi vào nghịch cảnh, đó là giai đoạn từ Bảy mươi lăm đến Một trăm tuổi.

Khi còn sống, nếu kiếm được nhiều tiền nên làm nhiều việc thiện… đó là cách trả báo tốt nhất cho bản thân. Và kiến thức chính là đạo vĩnh hằng.

Bản thể của con người vốn thanh tịnh. Hãy làm tất cả những gì có thể được để sau này không phải hổ thẹn với lương tâm của thời đại, của chính mình và thử thách của thời gian.

Cái được cốt yếu là khi ta cảm thấy chứ không phải là cái ta nhìn thấy! Nó như là sự rung động của người xem trước một bức tranh chứ không phải màu mè của bức tranh đó. Chất liệu không quan trọng mà quan trọng là cảm nhận của người xem tranh, đọc sách. Cuộc sống phơi bày tất cả nhưng chưa bao giờ ta cảm nhận được đầy đủ.

Tư tưởng có một sức mạnh vượt mọi thời gian và không gian, đó là thần giao cách cảm. Khi con người ta có tình cảm cao thượng, có lòng bác ái bao trùm, có tình yêu thương rộng mở với tất cả mọi người thì trí tuệ sẽ tự bật ra và tự nó tiêu diệt cái phàm ngã, tiêu diệt cái ích kỷ hẹp hòi để hướng đến những điều thánh thiện. “Thể trí” không còn tính cách cá nhân hẹp hòi mà nó đã biến thành Đại trí, Đại dũng.

 Khi sự giác ngộ đã hội tụ đủ thì người sở hữu sự giác ngộ đó cũng sẽ sở hữu những yếu tố để cấu thành một siêu nhân. Vượt qua tâm vọng chấp của thế gian, ai cũng có thể trở thành người xuất thế gian. Có người, thân chưa xuất, nhưng tâm đã xuất thế gian, tất cả việc làm của họ mục đích hướng tới đại lợi cho tất thảy đại chúng, ngày ra đi của họ là ngày vui lên trời.

Quán tưởng khác xa với tin tưởng một cách mù quáng. Hành động cũng vậy. Một người phải khổ nhọc luyện công, kiên trì đến lao tâm khổ tứ mới có thể trở thành siêu nhân. Trên thực tế không bao giờ có một Đấng Thần Linh nào có thể biến đổi chúng ta thành siêu nhân được. Hậu quả là chính những gì do ta tạo nên và phải gánh chịu theo luật nhân quả. Nặng chìm xuống nhẹ nổi lên.

Nhiều người hay cúng bái linh đình, cầu khấn bằng năm bằng mười, dâng sao giải hạn, mua tiền giả đốt tiền thật, gửi xe máy, ô tô, máy bay, điện thoại, nhà cao tầng cho các cụ. Thực tế, không thể nào giải được, hay nói cho đúng hơn không có sao nào làm hại mình. Tất cả là do ta tạo tác, được các tinh tú “thất tinh bắc đẩu” và trời cao chiếu chụp lại các hoạt động và bị phản chiếu như khi ta soi gương. Ví dụ, mặt ta đen và nhăn, khi soi gương không thể thấy nó nhẵn bóng và sáng hơn được. Thiện ác rõ ràng, những gì đã làm ta đều phải tự gánh chịu.

Cố ca sĩ lừng danh thế giới Micheal Jackson từng tốn kém khá nhiều khi ôm mộng phẫu thuật hòng thay da đen thành da trắng… Cái da đen khởi thủy bị mất gốc, sự sống ắt trở nên rất mỏng manh. Nhìn dưới góc độ nào đó, sự đột tử của Vua nhạc Pop giữa lúc đang còn sung sức, không chỉ đơn giản vì dùng thuốc quá liều. Thật đáng tiếc cho một nhân tài mệnh yểu!

Tất cả chỉ mới bắt đầu. Bước đến là bước đi… lẽ thường tất yếu trong tự nhiên là cái nặng chìm xuống, cái nhẹ nổi lên. Như vậy, bắt đầu từ sự thiện tâm, tiếp đến là kiên trì luyện tập để đẩy các tà khí ra khỏi cơ thể, bằng các phương pháp Hatha Yoga - Raja Yoga - Thiền định, dần dà sau đó mới đi đến sự giác ngộ.

 Chúng tôi có những may mắn lớn lao để nhận thấy rằng, ngoài đời sống vật chất hữu hình đầy cám dỗ, con người cần hướng tới đời sống tinh thần, đời sống tâm linh. Ai muốn giác ngộ cũng phải tự mình thực thi một cách kiên trì và sáng tạo cả trong tâm trí và lối sống của chính mình.

Thực tại vật chất và lý luận phải trái không cần đến tư duy, vì tư duy chính là lý luận. Nó chỉ là một bước trong cả tiến trình phát triển. Các thực tại tôn giáo và đời sống tâm linh lại là một bước đi vượt ra ngoài ý thức bình thường. Chính cái vô hình vô ảnh tiềm ẩn trong chúng ta, nhiều khi lại có sức mạnh điều hành mọi hoạt động của con người.

Có ý kiến cho rằng trong chùa không có Phật, mà chỉ có tượng Phật. Phật là vô hình, vô ảnh, biến hóa vô song. Phật đâu có cần chúng ta phải làm chùa to, tượng lớn, cúng tế linh đình. Nếu cần, Phật tự biến hóa là có hết. Phật là tâm của chính mình “Phụng sự chúng sinh là cúng dường chư Phật”. Mồng một, ngày rằm ta thường đến chùa là được chiêm bái khuôn mặt từ bi của Đức Phật, để hồi tâm và thanh thản. Khởi nguyện để thọ nhận ân đức gia trì của Đức Phật.

Trong tâm không có Phật thì ngoài Phật không có tâm. Nếu xa lìa cái tâm của chính mình sẽ không thấy có Phật trong chùa. Ðạo Phật là bản tính sáng suốt của chúng sinh. Sáng suốt sẽ nhìn thấu đất trời, sẽ nhìn thấy tất cả. Tâm Đại bi sẽ thanh tịnh đến cõi Niết Bàn. Tượng Phật được những người công đức cung tiến kết duyên với Chư Phật, tượng Phật được kết cấu bởi những thứ như gỗ mít, hạt xi măng, đất đá… rất bình dị, nhưng ẩn chứa những năng lực huyền bí vô vi vô cùng đến vô lượng.

Phật Pháp hiền hòa độ lượng và luôn luôn hỗ trợ cho những ai đón nhận nó, nhưng lại là sự cảnh tỉnh khắc nghiệt cho bất cứ ai đi ngược lại và phủ nhận nó. Cho nên những người trộm cắp, lấy của đền của chùa thường hay gặp quả báo, rơi vào nghịch cảnh lúc cuối đời. Luật pháp trần gian cũng vậy luôn che chở cho những ai tôn trọng, nhưng rất nghiêm khắc với những kẻ coi thường pháp luật. Ông Nguyễn Trường Tô cũng là một ví dụ điển hình.

(còn nữa)

 

Gửi email bài viết In bài viết

[Trở về ]

TIN ĐÃ ĐƯA:
  • Vượt qua vận hạn
  • Vượt qua vận hạn
  • Vượt qua vận hạn

  •  
     
         
     

    Những bông hoa bất tử

    Nhạc Cung Đình Trung Hoa

    Kỹ nghệ xoay mình

     
    Photo gallery
     
     
    Thương hiệu
     
     
     

     
    Tìm bản tin
     

    Tòa nhà 274 Phường Trần Phú - thị xã Hà Giang - Tỉnh Hà Giang - Việt Nam

    GPĐKKD số 041810
    Website đang xây dựng và thử nghiệm

    Tel: 02193866359| Pax: 02193866359 | Website: www.songlo.com  | E-mail: infosonglo@gmail.com


    Số người online: | Số người truy cập: