Mike McGavick:
Mike McGavick:
Thứ năm, 14/04/2011 - 5:58:58 PM

 Đừng tập trung vào một mục tiêu nhỏ bé, hãy nghĩ tới bức tranh lớn hơn và chỉ coi mục tiêu kia là một “kết quả” hay “phụ phẩm” của toàn cục mà thôi.

 

Khi khủng hoảng ập lên đầu Mike McGavick vào đầu năm 2008, ông nhớ lại một bài học từ những năm cuối thập niên 80. Đó là lời dạy của Thượng nghị sỹ bang Washington Slade Gorton, người khi ấy từng dìu dắt ông.

Khi Mr McGavick nhậm chức CEO XL Group tháng 3 năm đó, công ty bảo hiểm toàn cầu này là một phiên bản thu nhỏ của AIG với hàng loạt những khoản đầu tư độc hại và thua lỗ nặng nề do phái sinh tín dụng. Dưới sự điều hành của ông, XL đã hồi phục và trở thành một trong những công ty sớm thoát khỏi khủng hoảng nhất. Nhưng khi ấy, công ty đang ở trên bờ vực sụp đổ.

Nhiều lãnh đạo ngành tài chính khác lúc đó vẫn sống trong ảo tưởng rằng thị trường sẽ hồi phục nhưng cho đến giữa tháng 8, công ty từng là nhà bảo hiểm lớn nhất thế giới AIG phải nhận gói cứu trợ lớn nhất thế giới.

Đối diện với những vấn đề tưởng chừng không lời giải của XL, McGavick nói chiến lược của ông là tìm kiếm một giải pháp toàn diện. “Thường thì người ta cố giải quyết một vấn đề với càng ít rắc rối càng tốt,” ông nói. “Nhưng khi một vấn đề quá nan giải, tốt hơn bạn nên tìm một giải pháp còn rộng hơn cả vấn đề đó".

“Tôi đã học được điều đó từ một vị sếp của mình. Ông ấy là một TNS Hoa Kỳ, ông luôn nói rằng, nếu bạn tập trung quá nhiều vào một thứ nhỏ bé nào đó, người ta sẽ nhận ra sự thèm muốn của bạn và có thể dùng nó để gây bất lợi cho bạn bằng rất nhiều cách. Nhưng nếu bạn nghĩ đó chỉ là kết quả hoặc một phụ phẩm của một mục tiêu lớn hơn, nhiều khả năng bạn sẽ thực hiện được cả hai thứ mình muốn”.

“Vì thế ông luôn cho rằng phải nhắm tới những cái đích xa hơn và tư duy về những nguyên cớ sâu xa hơn. Về chiến lược mà nói thì tôi nghĩ đó là điều quan trọng nhất.”

Thời trẻ, McGavick làm việc dưới trướng TNS Gorton. Cha ông, Joe McGarvick, từng có ghế trong cơ quan lập pháp bang Washington và chính ông đã truyền cảm hứng để con trai mình tham gia chính trường. Chỉ đến ngoài 30 tuổi, Mike mới chuyển sang ngành bảo hiểm. Năm 2006, ông quay lại tranh cử chiếc ghế TNS từng thuộc về Slade Gorton nhưng thất bại trước TNS đương nhiệm thuộc phe Dân chủ.

Năm 2008, dường như ông là lựa chọn đương nhiên của XL sau khi nổi danh vì thành tích trong 5 năm đã xoay chuyển tình thế tại công ty bảo hiểm Safeco.

XL niêm yết ở Mỹ nhưng có trụ sở ở Bermuda và gần đây đã chuyển sang Ireland. Công ty có nhiều hợp đồng bảo hiểm nguy hiểm cho công ty con chuyên bảo hiểm trái phiếu SCA. Công ty này giống AIG lại có vô số hợp đồng phái sinh độc hại với phần lớn các công ty tại Phố Wall.

McGavick nói ông nhanh chóng nhận ra SCA “đang ở thế chống đối với công ty”.

Cách duy nhất để dàn xếp được ổn thỏa là bỏ qua công ty con và đàm phán với người chịu trách nhiệm điều tiết ngành bảo hiểm ở New York khi ấy là ông Eric Dinallo và tất cả các bên có liên quan khác. “Do đó mà bước đi này trở nên cực kỳ phức tạp. Khó có lúc nào lại căng đến thế.”

Trong “mùa hè đỏ lửa” ấy, trước khi Lehman Brothers phá sản, XL đã huy động được gần 3 tỷ đôla. McGavick nói quyết định quan trọng nhất là huy động số tiền nhiều hơn cần thiết để dàn xếp với SCA (giúp giảm 98% con số 66 tỷ đôla thua lỗ tiềm năng của XL).

“Tôi rất muốn nói mình là thiên tài, nhưng thực tế thì chỉ may thôi,” ông nói. “Chúng tôi có một số lý do để làm thế… Thứ nhất, chúng tôi không thích danh mục đầu tư của mình và chúng tôi biết tình hình kinh tế khi ấy rất nhiều rủi ro. Thứ hai, sắp tới mùa mưa bão. Mà thực ra thì rồi cả hai lo ngại ấy đều hợp lý cả.”

Giữa cao trào khủng hoảng tài chính, những cơn bão tấn công nước Mỹ mùa thu năm ấy như Ike và Gustav khiến ngành bảo hiểm thiệt hại nhiều chỉ kém bão Katrina năm 2005.

McGavick nói tình hình của XL và AIG có vài điểm khác biệt quan trọng.

Thứ nhất, SCA không ký quỹ, nên không bao giờ bị đóng băng tài sản như AIG.

Thứ hai, XL nhanh tay “thanh lý môn hộ”. Cho đến tháng 05/2008, McGavick mới chính thức nhậm chức nhưng trong buổi họp đầu tiên vào tháng 3, ông nhớ rằng mình đã nghe các đồng nghiệp bàn thảo về các chiến lược trong tương lai cho ngành bảo hiểm truyền thống.

“Thực sự tôi vẫn chưa quen với công việc lắm. Nó rất, rất khó khăn. Và tôi chỉ gợi ý có lẽ chúng tôi nên tập trung vào vấn đề SCA trước đã,” ông cười khoái trá. “Tôi nói, “Này các ông, tôi sẽ có thời gian tìm hiểu về việc kinh doanh, nhưng ngay bây giờ tôi phải tập trung vào một điều, vì nếu không làm được điều này thì mọi chuyện khác chẳng còn ý nghĩa gì nữa.'”

Cho dù đã thu hẹp lai đáng kể nhưng XL vẫn nằm trong số các công ty bảo hiểm phi nhân thọ lớn nhất thế giới. Vốn hóa thị trường 7,4 tỷ đôla hiện nay chỉ bằng ¼ đỉnh trước khủng hoảng. Công ty thua lỗ đậm tới 2,6 tỷ đôla năm 2008, gần gấp đôi lợi nhuận kiếm được trong những năm thuận lợi nhất như 2004 và 2006.

Chắc chắn vị thế của XL hiện vững chắc hơn nhiều so với 12 tháng trước. Lợi nhuận năm 2009 chỉ khiêm tốn ở mức 206,6 triệu đôla nhưng trong năm 2010, họ đã thu lời gần gấp ba con số đó.

McGavick nói các khoản đầu tư của công ty có thể chưa hoàn hảo nhưng chúng không còn đe dọa sự sống còn của công ty nữa. Ông còn nhấn mạnh thêm rằng họ đã giảm rủi ro về mức cần thiết.

Standard & Poor's gầy đây đã bỏ cảnh báo về xếp hạng tín dụng mức A của công ty. S&P vẫn còn một số lo ngại về khả năng thua lỗ tiếp diễn nhưng nhấn mạnh tới “khả năng phục hồi” của công ty dù phải trả số tiền bảo hiểm cực lớn trong hai năm 2008 và 2009..

McGavick không phải không bị ai chỉ trích. Giá cổ phiếu XL đã tăng gần 8 lần kể từ đáy đầu năm 2009, nhưng các chỉ số khác như ROE và EPS vẫn chưa khả quan. Điều đó khiến Glass Lewis, công ty chuyên cung cấp dịch vụ đại diện cổ đông tại Mỹ, chọn McGavick là một trong 25 CEO được trả lương cao quá đáng nhất nước Mỹ.

McGavick vừa mới cải tổ lại một số vị trí quản lý cao cấp và lập ra một “văn phòng tăng trưởng chiến lược” đề tìm kiếm cơ hội trong ngành nghề truyền thống của công ty.

Nhưng nay chuyện mở rộng hoạt động không phải dễ. Ngành bảo hiểm phi nhân thọ đang dư thừa vốn gây áp lực kéo phí bảo hiểm thương mại đi xuống. Cùng lúc đó, lãi suất thấp khiến lợi suất thu về từ các khoản đầu tư trong thời gian sắp tới rất đáng thất vọng.

“Đây là lúc chuẩn bị cho tương lai,” ông nói. “Và dù thị trường hiện nay ảm đạm thì cũng sẽ đến lúc tình hình phải thay đổi.”

Những toan tính dài hạn ấy có thể giúp làm nhẹ bớt những câu hỏi chưa có hồi kết về chiếc ghế của McGavick tại XL vì người ta lo ngại ông vẫn thích theo nghiệp chính trị. Nhưng ông nói nếu để mắt tới chuyện tranh cử vào một vị trí nào đó, ông đã chẳng quay lại với cái ngành đã có quá nhiều tai tiếng và rời Seattle để làm việc ở Bermuda, nơi giới chính trị Mỹ vẫn coi là “thiên đường trốn thuế”?

“Tôi không nghĩ đây là một nền tảng chính trị tốt,” ông nói. “Tôi thích tranh cử. Tôi muốn phục vụ dân chúng ở quê hương Washington. Nhưng họ chọn được người tốt hơn tôi và tôi thấy thế cũng chẳng làm sao cả.”
 
Theo Cafef

Gửi email bài viết In bài viết

[Trở về ]

TIN ĐÃ ĐƯA:
  • Con đường trở thành người giàu nhất nước Nhật của Masayoshi Son
  • Ngôi vị tỷ phú giàu nhất thế giới 2011 sẽ thuộc về ai ?
  • Lloyd Blankfein :
  • Ông vua của thế giới trò chơi điện tử
  • Những nữ tỉ phú thế giới đi lên từ tay trắng
  • Doanh nhân Việt nói về thành công
  • Ông Phạm Nhật Vượng :
  • Người giàu nhất thị trường chứng khoán tháng 9/2010
  • “Doanh nhân thần bí” Âu Á Bình
  • Chuyện lạ về một doanh nhân nhiều hoạn nạn

  •  
     
         
     

    Những bông hoa bất tử

    Nhạc Cung Đình Trung Hoa

    Kỹ nghệ xoay mình

     
    Photo gallery
     
     
    Thương hiệu
     
     
     

     
    Tìm bản tin
     

    Tòa nhà 274 Phường Trần Phú - thị xã Hà Giang - Tỉnh Hà Giang - Việt Nam

    GPĐKKD số 041810
    Website đang xây dựng và thử nghiệm

    Tel: 02193866359| Pax: 02193866359 | Website: www.songlo.com  | E-mail: infosonglo@gmail.com


    Số người online: | Số người truy cập: