|
Ngày xưa Phù thủy hành nghề
"Cứu nhân, độ thế" mang về oản xôi
Tiền công chỉ mấy đồng thôi
Vợ con được bữa mép môi ướt nhờn
|
Ở quê thiếu ruộng cấy cày
bỏ ra thành phố đóng giày vót tăm
thân cò bùn đất nghìn năm
lơ ngơ phố chợ trăng rằm tả tơi.
|
|
|
Nghe người đi biển Đồ Sơn
Đi về lại bảo chẳng hơn đồ nhà
Đồ Sơn đi với mấy bà
Đi về nhìn lại đồ nhà sao đang
|
Tu tâm, tích đức khó gì
Lòng như mây trắng, sân si mặc người.
|
|
|
Rỗng thùng gõ nhẹ kêu to
Vô tư con vẹt líu lo tiếng người
Càn khôn xuôi ngược trên đời
Chúng sinh vạn vật sinh sôi trường tồn
|
Tiếng vỗ tay chưa hẳn đã là hay/
Thì lúc giơ tay chắc gì đã đúng
|
|
|
Mấy ai quét cánh hoa tàn về chôn
|
Cuối chiều đi uống bia hơi
Tâm hồn thư thái ở nơi… lề đường.
Bỗng đâu một dáng “Mị Nương”
Khoan thai yểu điệu qua đường phố đêm
|
|
|
Kích cỡ kiểu ấy chỉ dùng cho Tây
|
Chắc gì cái ấy đã đi cùng chiều
|
|
|
Hà Nam tàu trật bánh
|
Cân đẩu vân thử lên trời xem sao
|
|
|
Đánh cá phải tiết kiệm mìn
Đàn ông yếu thận chớ tìm gái tơ
|
Cái thời hóa chất lên ngôi
Thịt rừng, cá biển phải nhồi u rê
Nước tương có mờ sê đê
Bánh bao được trộn thêm... bìa các tông
|
|
|
Người ta đẻ một cùng hai,
Còn ông, ông cứ lai rai đẻ... mười!
“Trời sinh cỏ, trời sinh voi”
Ông bà cứ đẻ, mặc đời chúng lo.
|
Chỉ sờ một chỗ mà thôi
|
|
|
Lấy vợ ta phải loại trừ họ ra
|
Thế còn họ bố đâu rồi không mang
|
|
|
Coi trời bằng vung
|
Em như quả nho xanh
|
|